⬅ Trước Tiếp ➡
Mái tóc đen mềm mại, làn da trắng nõn hồng hồng, gương mặt trẻ thơ non nớt, ngũ quan lại tinh xảo vô cùng, hai má phấn nộ, thật đáng yêu! Đứa bé có một đôi mắt to trong veo như nước, lấp lánh lấp lánh, đẹp vô cùng. Đuôi mắt dài hơi hếch lê, là một đôi mắt phượng rất đẹp, lông mi vừa cong vừa dài, hơi chớp chớp, con ngươi đen láy như viên ngọc đen không chút tỳ vết.
Đứa bé có một nụ cười mê người, tựa như một tinh linh nhỏ, nhưng ánh mắt của tiểu tinh linh này giờ phút này rất nghiêm túc chững chạc, cứ như người trưởng thành vậy.
 
 
Hữu Hữu
Đứa bé có một nụ cười mê người, tựa như một tinh linh nhỏ, nhưng ánh mắt của tiểu tinh linh này giờ phút này rất nghiêm túc chững chạc, cứ như người trưởng thành vậy.
“150 tệ, quá đắt…” Một giọng nói trẻ con vang lên, mang theo một nổi buồn, thật chẳng hợp với tuổi của nó gì cả, đứa bé cứ cau mày như một ông cụ non vậy, miệng lẩm bẩm tính tính cái gì đó, rồi lại thờ dài, vai cứ trùng xuống, cứ như nó là người bất hạnh nhất trên thế giới này vậy.
Vân Thi Thi thấy bộ dạng đó của đứa bé thì bật cười, lòng lại thấy chua xót, cô mím môi, đưa tay vỗ vỗ vai đứa nhỏ, nó giật mình, xoay người lại, nhìn thấy cô, hai gò má đỏ lên kêu: “Mẹ…”
“Mẹ tìm con khổ thật đấy, không phải con nói sẽ luôn theo sát mẹ sao, mẹ mới không để ý đã chạy đến chỗ này rồi, con thật là!”
Vân Thi Thi vẻ mặt hung dữ nhìn đứa bé, đứa bé có chút áy náy, bàn tay nhỏ bé ôm lấy cổ cô, mắt cụp xuống, giọng nói ngập ngừng đáp: “Mẹ đừng giận mà, Hữu Hữu về sau không dám nữa đâu!”
“Hữu Hữu ngoan…” Cô ngồi xuống, ôm lấy nó “Con đang nhìn cái gì vậy?”
Hữu Hữu chỉ vào mấy cái xe điều khiển từ xa, nhưng sau đó lại nghĩ ngợi gì đó, rụt đầu ngón tay lại, khuôn mặt vô tư nhìn mẹ nó nói: “Mẹ, Hữu Hữu chỉ xem thôi, chứ không muốn mua đâu!”
Ngoài miệng thì nói thế, nhưng ánh mắt của Hữu Hữu lại cứ nhìn chằm chằm vào mấy cái xe đua xinh đẹp kia, ánh mắt nó đã hoàn toàn bán đứng lời nói của nó rồi.
Vân Thi Thi lạnh lùng nhìn đứa con nhỏ của mình, đúng là khẩu thị tâm phi (Miệng nói thế nhưng lòng lại không nghĩ thế ^^), trong lòng rõ ràng là rất muốn, chỉ vì biết tính cô tiết kiệm, nên mới nói thế thôi.
Đứa nhỏ này trời sinh đúng là một đứa bé ấm áp.
Cô cười cười, vỗ vỗ đầu đứa bé, đứng dậy, đi đến quầy thu ngân chỉ vào cái xe điều khiển từ xa, Hữu Hữu như hiểu được, mặt mày liền sáng ngời, gương mặt hưng phấn không thôi, cầm chiếc xe chạy ngay đến quầy tiền, khát khao nhìn cái xe bên trong hộp gói xinh đẹp, nhìn chằm chằm không rời, sau đó mới kiễng chân lên đưa hộp cho nhân viên.
Nhân viên trong quầy thu ngân đưa xe đến máy xoát nhãn, nhân viên bỏ xe vào bịch, đứa bé nhanh chóng chạy đến nhận, kiễng chân lên cầm lấy, mặt vừa lòng cười cười.
Vân Thi Thi đi phía sau Hữu Hữu, thấy nó mặt mày vui vẻ, trong lòng cũng vui theo, nếu cả nguyện vọng của một đứa bé mà cô cũng không làm được, thì thật không đáng làm mẹ của nó.
Qua nhiều năm như thế, cô đã khiến nó chịu thiệt rất nhiều, thật sự là rất nhiều.
6 năm trước, cô vì một người đàn ông mà mang thai một cặp song sinh, vì sinh non nên hai đứa trẻ khi được sinh ra có chút yếu ớt, mà Hữu Hữu còn rơi vào tình trạng nguy hiểm, bị anh nó lấy đi quá nhiều chất dinh dưỡng nên khi sinh ra gần như là không thở. Nghe cha cô kể, lúc người anh được sinh ra, đã bị mang đến phòng bệnh khác. Sau đó, nữ thư kí kia kêu người đến đưa nó sang bệnh viện khác. Mà người em được sinh sau, lại bị hiểu lầm là không còn thở, nhưng may mắn sau đó được một y tá phát hiện ra, đi kiểm tra, lại bất ngờ phát hiện thì ra Hữu Hữu vẫn thở, mặc dù hơi thở yếu ớt vô cùng.
 
Hữu Hữu là bảo bối của mẹ.
Trải qua một phen cứu chữa, mới bảo vệ được đứa con. Chỉ là, cơ thể đứa nhỏ quá yếu ớt nên không ngừng sinh bệnh. Từ bé đã không có cha, nên Vân Thi Thi càng yêu thương Hữu Hữu, cô muốn con của cô cảm nhận được tình yêu của mẹ. Để cho con cô biết, dù không có cha thì nó vẫn nhận được sự yêu thương từ cô, rất nhiều rất nhiều!
Vì thế, cô đặt tên cho cho con trai là "Vân Thiên Hữu". Cảm ơn trời cao đã phù hộ nó đồng thời cũng hy vọng nó mạnh khỏe lớn lên.
Về phía người đàn ông kia, cha đã giúp cô giấu diếm chuyện Hữu Hữu. Lúc ấy, cha và viện trưởng bệnh viện có mối quan hệ rất tốt, nên ông ta đã chấp nhận giúp cô nói dối. Vì thế, người đàn ông kia hoàn toàn không biết đến sự tồn tại của Hữu Hữu, nên nó mới có thể ở bên cạnh cô, không bị anh ta cướp mất. Nếu anh ta biết Hữu Hữu còn sống, cô không dám nghĩ đến một ngày mà Hữu Hữu không còn ở bên cạnh cô nữa!
Sau đó cô tiếp tục học đại học, cuối cùng, công ty của cha không chống đỡ nổi nữa. Không lâu sau, cha đưa trình đơn lên tòa án làm thủ tục phá sản, mà anh ta cũng thực hiện lời hứa trả số tiền lớn cho cô. Thậm chí, so với số tiền trên hợp đồng còn nhiều hơn.
Nhờ đó, gánh nặng trên vai cô giảm đi. Dùng số tiền đấy trả nợ cho cha.
Sau khi công ty phá sản, Vân Nghiệp Trình liền bắt đầu lại từ đầu nhưng dù sao ông ta cũng đã già, trải qua hơn nửa đời người rồi. Bên người ông có quá nhiều vướng bận, mất đi sự hăng hái năm đó, không còn dám liều lĩnh, ông sợ sẽ gặp thất bại.
Mẹ nuôi Lý Cầm không còn hưởng vinh hoa phú quý, bà ta càng hận tại sao bản thân lại gả cho Vân Nghiệp Trình, lão già vô dụng đấy. Bà đáng lẽ phải là bà chủ của một công ty, nhưng do cuộc sống đành phải ra ngoài mỗi ngày làm vài việc vặt.
Khiến cho tính tình bà càng xảo quyệt, công việc không bao giờ làm được lâu bền. Bên ngoài bà ta bị người ta mắng, trở về nhà liền đem toàn bộ tức giận đổ xuống mẹ con cô.
Vân Na có tính cách giống Lý Cầm, không thể tốt nghiệp đại học, chỉ có thể học thêm năm nữa. Nhưng tính cách cô ta thường xuyên gây chuyện, không ít đám thanh niên lêu lỏng tìm tới cửa.
Tốt nghiệp xong càng không tìm việc làm đàng hoàng. Nói là không thích hợp công việc này việc kia, nên đến nay cô ta vẫn nằm chờ ăn ở nhà. Cả ngày cùng đám thanh niên chơi bời, dây dưa không rõ. Còn không an phận, thường xuyên đến những quán bar đêm, gây không ít chuyện.
Lúc Hữu Hữu sinh ra còn trong tuổi bú sữa, cô phải đi học nên khoảng thời gian đó rất vất vả. Thậm chí, cô còn không ở cữ tốt vì phải nhảy lớp và được chọn vào lớp học ưu tú, chương trình học của đại học rất nặng nề, dù có thời gian rãnh thì cô lại phải đi học thêm. Ngày thường vội vàng làm thêm kiếm tiền, hơn nữa còn chăm sóc cho Hữu Hữu, khiến sức khỏe cô suy sụp.
Sau khi tốt nghiệp đại học, cô tìm được một công việc khá tốt, điều kiện trong nhà mới tốt hơn chút. Nhưng hiện tại, mẹ và chị gái đều nghỉ làm mà ở nhà, cô lo lắng khi mình đi làm thì Hữu Hữu ở nhà sẽ bị ức hiếp bởi hai người đó. Giống như kiểu xa lánh khi còn ở nhà họ Vân.
Khi cô ôm Hữu Hữu về nhà, Vân Na lạnh nhạt châm biếm một câu: " Đứa con hoang", đó là câu làm cô khó mà quên được. Nên sau khi có công việc, cô liền mang theo con trai rời khỏi nhà họ Vân, ở bên ngoài thuê phòng cho hai mẹ con.
Mỗi ngày trước khi đi làm, cô gửi Hữu Hữu ở nhà trẻ. Hết giờ học, con trai liền đứng ở trước cửa trường đợi cô.
Cũng may Hữu Hữu hiểu chuyện, dù còn nhỏ tuổi nhưng rất hay vì cô suy nghĩ. Rất ít khi tùy hứng, bây giờ khi con trai học xong thì nó tự về nhà, không cần cô đón đưa nữa.
 
Anh Em Ruột Lạc Nhau.
Đi ra tới ngoài đường thì mặt trời đã lên cao.
Bảo bối ôm đồ chơi đi theo phía sau cô, bước chân dần chậm lại. Bây giờ là thời điểm giữa hè, mới vừa từ nơi mát mẻ đi ra nên có chút không thích ứng được thời tiết.
Hữu Hữu ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, thấp giọng nhẹ kêu: "Mẹ... "
⬅ Trước Tiếp ➡