Hề Ninh nhất thời sửng sốt, không thể hiểu được hàm ý trong lời nói của anh ta ngay lập tức.
Ánh mắt của nam sinh dần dần trở nên nguy hiểm, anh ta nhìn cô bằng đôi mắt tràn ngập tính xâm lược lạnh như băng lại sắc bén, nói: "Ý của tôi là, tốt nhất em nên coi như hôm nay chưa từng thấy tôi, bằng không đôi mắt này của em.."
Ngón tay anh ta chạm vào lông mi của cô.
Hề Ninh vội vàng che đôi mắt sợ hãi của mình lại như con thỏ lấy lỗ tai che khuất mặt vì giật mình sợ hãi: "Vừa rồi tôi nói tôi không nhìn thấy gì, sau này nhất định cũng sẽ đi vòng qua nơi này."
Vừa nãy đã nói không nhìn thấy gì rồi mà!
Người này cứ một vừa hai phải dọa dẫm cô để làm gì chứ!
Nam sinh đã bị phản ứng của cô lấy lòng, thấp giọng cười một tiếng: "Thật ngoan."
Sau đó giẫm lên bóng tối rời khỏi ngõ nhỏ này.
Chờ sau khi tiếng bước chân càng lúc càng xa, Hề Ninh mới bỏ tay ra, nhìn bóng dáng của nam sinh biến mất khỏi đầu ngõ.
Vừa nãy anh ta nói cái gì? Thật ngoan?
Thật sự là..
"Kẻ điên tinh cách xấu xa."
Khó khăn lắm mới gọi được 120 để đưa những người bị thương này lên xe cấp cứu, Hề Ninh lại bị cảnh sát lôi đi lấy lời khai.
Cảnh sát không phải do Hề Ninh báo, nhưng người bị đánh không biết sống chết ở trong ngõ nhỏ này nhiều như vậy, có lẽ là những người khác báo cảnh sát.
Cảnh sát hỏi Hề Ninh một vài câu nhưng hỏi ba câu thì Hề Ninh trả lời không biết cả ba, chỉ nói là mình tan học xong đi đường tắt qua chỗ này, trùng hợp thấy được những người này, cũng không nhìn thấy là ai đánh.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Sau khi cảnh sát không nhận được tin tức hữu dụng gì, chỉ có thể để cô đi.
Hề Ninh như trút được gánh nặng, cảm thấy bản thân chí ít cũng giữ được đôi mắt rồi.
Cô thề, về sau có nói gì cũng sẽ không đi đường nhỏ này, cho nên xin đừng để cô gặp lại nam sinh kia nữa.
Khi về đến nhà, trời đã sắp tối.
Nhà dì ở trên tầng cao nhất trong một khu dân cư cũ, có thêm một gác xép nho nhỏ.
Hề Ninh ở trong căn gác xép nho nhỏ kia.
Sau khi lấy chìa khóa từ trong thùng sữa ra, Hề Ninh mở cửa phòng, mùi đồ ăn thơm ngào ngạt ngay lập tức bay ra.
"Về rồi à?" Hề Nguyên Vận, dì của Hề Ninh ló đầu ra từ trong phòng bếp: "Rửa tay chuẩn bị ăn cơm."
"Dạ!"
Hề Ninh thay dép lạch cạch đi vào nhà vệ sinh rửa sạch tay, sau đó vào phòng bếp bưng đồ ăn giúp dì.
"Sao cháu lại về nhà trễ như vậy, dọc đường về dì thấy hôm nay trường trung học phổ thông số 1 tan học rất sớm mà." Hề Nguyên Vận có chút lo lắng hỏi.
"Trên đường về nhìn thấy bắp rang bơ, ngắm đến nỗi mê mẩn luôn dì ạ." Hề Ninh vội vàng xin lỗi: "Lần sau cháu sẽ chú ý về sớm một chút."
"Không sao." Hề Nguyên Vận lau tay sạch sẽ, nhìn cô có phần muốn nói lại thôi.
Hề Ninh chớp mắt hỏi: "Sao vậy ạ?"
".. Không có gì đâu." Cuối cùng Hề Nguyên Vận cũng không nói gì, hắng giọng rồi gọi với vào trong phòng: "Kiều Dương, ra ăn cơm."