Giam Giữ Đam Mê
Chương 5
⬅ Trước Tiếp ➡
Kiều Dương là con trai của dì, năm nay vừa mới lên lớp năm, tính tình rất ngoan ngoãn.
Sau khi nghe thấy mẹ gọi thì ngay lập tức từ trong phòng chạy ra.
"Chị, chị đã về rồi." Kiều Dương ngọt ngào chào hỏi Hề Ninh.
Hề Ninh cười rồi đặt đồ ăn mà cậu bé thích ở trước mặt cậu bé, sau đó giương mắt nhìn dì, hỏi: "Đêm nay dượng không về nhà ăn cơm ạ?"
"Đêm nay ông ấy tăng ca nên ăn ở công ty." Hề Nguyên Vận nói.
Lúc này Hề Ninh mới động đũa.
Hề Nguyên Vận hơi đau lòng nhìn Hề Ninh, dì cảm thấy sau khi mẹ cô qua đời, đứa nhỏ này luôn tỏ ra vô cùng ngoan ngoãn hiểu chuyện.
Như là sợ gây thêm rắc rối cho nhà dì nên việc trong nhà vẫn luôn tranh làm, thỉnh thoảng cả ba bữa cơm đều do đứa nhỏ này nấu, cũng chưa từng đòi hỏi cái gì.
Khi người đàn ông kia tìm tới cửa, thực ra dì đã từ chối việc giao Hề Ninh ra.
Nhưng bây giờ dì lại hơi do dự.
Nhà Hề Nguyên Vận là gia đình làm công ăn lương bình thường, ngoại trừ có thể duy trì việc cho Hề Ninh đi học ra, không còn cách nào khác để bồi dưỡng thêm cho cô, chuyện này thực ra vẫn luôn khiến Hề Nguyên Vận cảm thấy mình làm khổ Hề Ninh.
Bây giờ cô đang học trung học, trong học tập Hề Ninh lại càng phải theo kịp, nhưng dì cũng không có dư tiền để mời gia sư.
Cho nên Hề Nguyên Vận rất bối rối, cuối cùng có muốn nói chuyện về người đàn ông kia ra hay không, thì là sự lựa chọn của chính dì.
Nhưng dì lại sợ khi mình nói ra, Hề Ninh sẽ hiểu lầm dì muốn đuổi cô đi, đứa nhỏ này nhìn bên ngoài có vẻ kiên cường, nhưng trong lòng lại vô cùng tinh tế mẫn cảm.
Sau khi cơm nước xong xuôi, Hề Ninh chủ động thu dọn bàn ăn đi vào phòng bếp rửa bát.
Sau khi Hề Nguyên Vận quét dọn sạch sẽ, cầm chổi đứng ở cửa phòng bếp, chuẩn bị một lúc lâu vẫn không thể nói ra thành lời.
Cuối cùng vẫn là Hề Ninh đặt bát đũa lên giá trên ống thoát nước, quay đầu lại nhìn về phía dì, hỏi: "Dì, có phải dì có chuyện gì muốn nói với cháu hay không?"
Hề Nguyên Vận buông chổi xuống, tiến lên giữ chặt tay của Hề Ninh, miệng giật giật, một lúc lâu sau mới mở miệng nói: "Ninh Ninh, có lẽ ba của cháu chưa chết."
Hề Ninh: ?
Đầu óc Hề Ninh thoáng chốc mờ mịt, bởi vì từ ba này chỉ từng xuất hiện khi cô còn bé quấn quýt mẹ hỏi vì sao mình không có ba.
Chẳng qua lúc đó trạng thái tinh thần của mẹ đã rất kém rồi, sau khi đánh chửi cô một trận liền nói ba đã chết từ lâu rồi, từ đó cô cũng không bao giờ nhắc lại hai chữ này nữa.
Nhưng mà, bây giờ dì lại nói với cô, có lẽ ba của cô chưa chết?
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Dì nhìn thấy ông ta à?" Hề Ninh hơi hoang mang hỏi.
Cô sống mười sáu năm trời, tất cả mọi người đều nói với cô ba cô đã chết, bây giờ lại nói với cô ông ta chưa chết?
Vậy vì sao, trong mười sáu năm này chưa từng đến thăm cô?
Hề Nguyên Vận quan sát biểu cảm của cô một chút, nhỏ giọng nói: "Buổi chiều ông ta đã tới đây rồi."

⬅ Trước Tiếp ➡