Giam Giữ Đam Mê
Chương 7
⬅ Trước Tiếp ➡
Nếu như người anh trai này biết đến sự tồn tại của mình thì sẽ ghét mình đến nhường nào nhỉ.
Chỉ cần nghĩ như vậy, linh hồn Hề Ninh cũng sắp hít thở không thông mà chết mất.
Hề Ninh cả đêm không ngủ, cứ nằm trên giường thì trước mắt lại hiện ra cảnh tượng mẹ của mình gào khóc đầy đau khổ khi tự tử và một bóng người mờ ảo nói với cô rằng cô đã hủy hoại gia đình của anh ta.
Cô luôn nghĩ rằng khả năng thích ứng của mình rất mạnh, sau một khoảng thời gian buồn bã khi mẹ mất, cô rất nhanh đã điều chỉnh lại tâm tình, vì phải sống phụ thuộc vào người khác nên cũng thích nghi rất nhanh với cách sống của gia đình này.
Nhưng khi cô chợt nhận ra sự tồn tại của bản thân là tội lỗi thì pháo đài mà cô xây dựng trong lòng bấy lâu nay đã sụp đổ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Sắc trời ngoài cửa sổ bắt đầu sáng dần, Hề Ninh xoa xoa thái dương đau nhức, quay đầu nhìn giờ.
Đã hơn sáu giờ rồi.
Tiếp tục nằm cũng không có ý nghĩa nữa, Hề Ninh thay bộ quân phục được phát ngày hôm qua rồi xuống lầu làm bữa sáng.
Ở cửa ra vào, cô nhìn thấy một đôi giày da nam, có lẽ là của chồng dì, đã trở về sau giờ tăng ca vào ban đêm.
Cả gia đình dì rất yêu thương chăm sóc cho Hề Ninh, xem cô như con gái ruột của họ.
Nhưng Hề Ninh có thể cảm thấy trong sự quan tâm đó xen lẫn một chút thận trọng, cho dù cô có làm gì sai, họ cũng không bao giờ đánh đập hay la mắng cô.
Cảm giác này khiến Hề Ninh hiểu rằng đời này của cô không có cách nào hoàn toàn hòa nhập với gia đình này được.
Có lẽ cô nên đi cùng với người cha chưa từng gặp mặt kia, như vậy sẽ giảm bớt áp lực cho gia đình dì, họ có thể tiết kiệm thêm một ít tiền và đăng ký thêm một lớp học mà Kiều Dương thích.
Sau khi Hề Ninh ăn sáng xong, Hề Nguyên Vận và những người khác cũng đã thức dậy.
Chồng của dì - Kiều Ôn Lương là một người đàn ông tính tình hiền lành, nhìn thấy Hề Ninh đang dọn bữa sáng trên bàn sau khi ăn xong, ông nhanh chóng bước tới cầm lấy đĩa trong tay cô.
"Sao con dậy sớm thế?" Kiều Ôn Lương hỏi.
"Con không ngủ được nên dậy sớm ạ." Hề Ninh cười nói.
Tối qua sau khi đi làm về, Kiều Ôn Lương có nghe vợ mình kể về chuyện bố của Hề Ninh, nhìn đôi mắt hơi đỏ và quầng thâm dưới mắt của cô, ông đau lòng bất lực thở dài.
Họ không hỏi gì cả, Hề Ninh cũng không nói gì.
Hơn bảy giờ, Hề Ninh chào cả nhà rồi đi học.
Lần này cô không dám đi con đường nhỏ đó nữa nên đi vòng qua đường lớn, phải mất hơn mười phút mới đến trường.
Lúc vào đến lớp, gần như toàn bộ học sinh đã đến đông đủ, ai cũng mặc đồng phục rằn ri, tạo thành một mảng màu xanh lá, hầu hết đều đang trò chuyện và cười đùa với các bạn ở hàng ghế xung quanh.
Ngay khi Hề Ninh ngồi vào chỗ của cô, một bạn nam ở hàng ghế sau vỗ vai cô cười nói: "Xin chào, làm quen một chút, tôi tên là Bành Tầm."
"Xin chào, Hề Ninh." Hề Ninh vui vẻ cười với cậu ta.

⬅ Trước Tiếp ➡