Giam Giữ Đam Mê
Chương 8
⬅ Trước Tiếp ➡
Bành Tầm liền nói: "Tôi biết tên cậu, hôm qua nhiều người nói cậu trông rất xinh, nhìn gần thế này càng xinh hơn."
Hề Ninh trước đây chưa từng gặp chàng trai nào vừa thẳng thắn vừa nhiệt tình như vậy, sau một lúc bối rối, cô mỉm cười chuyển sang đề tài khác.
Đến tám giờ, giáo viên vào lớp, tổ chức cho học sinh xuống lầu chuẩn bị huấn luyện quân sự, các giáo quan đã tập hợp sẵn ở sân trường đang chờ bọn họ.
Lớp của Hề Ninh được giao cho một giáo quan nam hơn hai mươi tuổi, thân hình thẳng tắp, lúc huấn luyện vẻ mặt nghiêm túc, không cho bọn họ bất kỳ cơ hội nào để lười biếng.
Hơn mười giờ sáng, ánh mặt trời rất gắt, chỗ lớp của Hề Ninh đứng lúc đầu khá râm mát, nhưng khi mặt trời càng lên cao thì chỗ ấy càng nhiều nắng hơn.
Hề Ninh hơi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, cảm giác trước mắt hơi tối.
Giáo quan nhìn thấy động tác nhỏ đó của cô, liền đi tới trước mặt cô: "Trên trời có gì đẹp à?"
Hề Ninh nhìn giáo quan, cảm thấy không thể nhìn rõ mặt, giống như có mấy cái bóng đang chuyển động qua lại.
"Tôi hỏi tại sao em không trả lời."
Tai của Hề Ninh dường như bị bịt kín, những lời của giáo quan nói như bị một lớp màng ngăn cách không thể lọt vào tai cô.
Hề Ninh cảm thấy mình sắp ngất rồi, cô cố gắng nhìn về phía giáo quan, khóe miệng mấp máy, thì thào nói: "Giáo.. giáo quan, em xin lỗi."
Một giây tiếp theo liền ngất đi.
Giáo quan bị dọa đến nỗi tim hẫng một nhịp, học sinh xung quanh cũng lập tức nhìn qua, các lớp khác đều bị động tĩnh ở đây thu hút.
Đối với chuyện này Hề Ninh không hề hay biết gì, đến khi cô mở mắt ra, đập vào mắt chính là một trần nhà to màu trắng.
Sau đó, một giọng nói đầy từ tính truyền đến tai cô: "Tỉnh rồi?"
Hề Ninh thuận theo tiếng nói nhìn sang, suýt nữa lại ngất đi.
Ai có thể nói cho cô biết!
Tại sao tên điên đó!
Lại ở đây!
Dù ngày hôm đó chỉ có chút ánh sáng lờ mờ trong ngõ nhưng gương mặt của nam sinh vẫn in sâu trong tâm trí Hề Ninh.
Làn da tái nhợt như bị bệnh, con ngươi đen như mực không thể tìm thấy dù chỉ là một chút ánh sáng trong đó.
Dưới mắt phải có một nốt ruồi trông như nốt chu sa, giữa sự lạnh lùng và cao ngạo bỗng dưng xuất hiện một chút quyến rũ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Cậu ta là một người rất đẹp trai, cứ như được Nữ Oa thiên vị.
Thấy Hề Ninh không nói gì, Lạc Ấp nhướng mày, lười biếng nhìn cô: "Đơ rồi đấy à?"
"Không." Hề Ninh tỉnh táo trở lại, âm thầm siết chăn và co người vào.
Cô nhìn khung cảnh xung quanh, có lẽ đang ở phòng y tế của trường.
Lạc Ấp rời khỏi ghế, đôi chân dài đứng trước giường, cúi đầu nhìn cô.
Hề Ninh bối rối vì bị nhìn, cô cố gắng không tỏ ra sợ hãi, nhỏ giọng hỏi: "Sao.. sao vậy?"
Lạc Ấp nhìn cô gái giống như chú thỏ nhỏ đang bị kinh sợ chỉ muốn chui vào chăn, hơi cau mày nói: "Tỉnh rồi thì tránh ra, tôi muốn ngủ trưa."
Hề Ninh: "?"
Cô vẫn chưa hồi phục hẳn sau cú sốc chung trường với cậu trai này thì lại rơi vào một cú sốc khác.
Người này có lương tâm không? Cô vừa tỉnh dậy sau khi té xỉu đó!

⬅ Trước Tiếp ➡