⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi nhìn nhau, Chu Thần Dật nhếch môi mỉm cười, huýt sáo gian tà với cậu nhỏ của Hứa Ngọc Thanh, vì tính cách ác liệt táo bạo nên lúc này hắn khó lòng kiềm chế.
Hắn không khóa hai bàn tay của Hứa Ngọc Thanh nữa, mà là cởϊ qυầи Hứa Ngọc Thanh ra.
Hứa Ngọc Thanh cắn bờ môi đỏ hồng, nước mắt rưng rưng đầy mặt, cậu hoảng sợ vội vàng rúc vào trong giường.
Hai người nhìn thấy nửa người dưới của cậu, ai cũng nín thở, đũng quần càng sưng to. Eo cậu rất nhỏ, chân vừa mảnh khảnh vừa dài, cậu nhỏ không lớn lắm, kí©ɧ ŧɧí©ɧ bình thường, trông thanh tú hệt như cậu vậy. Điều duy nhất khiến mắt của hai người đỏ lên là nơi kia của cậu không có lông.
“Này, Chu Thần Dật, cậu thấy gì chưa? Nơi đó của cậu ấy không có lông, da^ʍ thật, chắc là cậu ấy cố ý làm thế.”
“Tôi thấy rồi, bé ngây thơ còn da^ʍ hơn tôi tưởng tượng, cậu muốn dụ dỗ bạn cùng phòng sao?”
Nghe bọn họ bàn tán về nửa người dưới của mình một cách trắng trợn trước mặt mình như thế, Hứa Ngọc Thanh xấu hổ, mặt đỏ tía tai, vội vàng kéo áo xuống muốn che nơi kia đi, “Xin các cậu… đừng nhìn.”
Vốn là nơi kia của cậu không có nhiều lông, lần nào tắm rửa nhìn vào gương cũng chỉ thấy một mảng trắng bóng, xuống dưới một chút thì có lông đen ít ỏi, cậu nhìn hơi ngứa mắt nên đã cạo chúng đi.
Hứa Ngọc Thanh thật sự không hề dâʍ đãиɠ, cậu không cố ý cạo lông ở nơi kia để dụ dỗ bạn cùng phòng, nói đúng hơn là cậu chưa từng nghĩ tới việc sẽ xảy ra tình trạng này với bạn cùng phòng.
Vạn Anh Duệ tóm lấy cẳng chân trần trụi của Hứa Ngọc Thanh, chỉ cần kéo mạnh một chút là đã kéo cậu tới chỗ mình, mà Hứa Ngọc Thanh thì không có sức chống trả.
Hứa Ngọc Thanh run lẩy bẩy, cậu nhìn Lâm Tu đang ngồi ở trước bàn học. Lâm Tu không tham gia, y khác với hai người còn lại, có khi y sẽ cứu cậu. Hứa Ngọc Thanh ôm chút hy vọng muốn cầu cứu, “Cứu…”
Cậu còn chưa nói xong, Lâm Tu đã lạnh lùng liếc cậu, nhếch miệng cười nhạo, “Cứu? Chẳng phải cậu muốn như vậy sao?”
Cố ý giả vờ thế kia, muốn người ta thương hại, tốt xấu gì Hứa Ngọc Thanh cũng là một người con trai, sao chỉ mỗi chuyện xách vali đã thở hổn hển như thế. Hứa Ngọc Thanh còn nhét truyện tranh sεメ trong vali, nửa người dưới trắng bóng không lông.
Cho dù hôm nay cậu vào phòng ký túc xá khác, chắc là đến đêm cũng sẽ dụ dỗ người khác thôi, nếu đã thế thì cần gì phải giả vờ ngây thơ chứ, dụ dỗ ai cũng như nhau cả, buồn nôn.
Lâm Tu ghét ra mặt, y gặp rất nhiều người đàn ông như thế rồi, cứ thích giả vờ yếu ớt như phụ nữ, sau đó lên giường thì dâʍ đãиɠ không chịu được.
Hứa Ngọc Thanh cắn chặt răng, không ai cứu được cậu, nỗi sợ hãi dâng trào mãnh liệt trong lòng cậu.
Vạn Anh Duệ đè chặt trên người cậu, một tay cầm lấy cậu nhỏ của cậu rồi xoa nắn vuốt ve, Chu Thần Dật thì vùi đầu vào trước ngực cậu, ngậm lấy đầṳ ѵú, đầu lưỡi liếʍ láp xoay tròn với kỹ thuật cao.
Hứa Ngọc Thanh bị tấn công từ nhiều phí, du͙© vọиɠ kìm nén bấy lâu chợt sụp đổ trong tích tắc, lý trí còn cố gắng cứu vãn, nói cho cậu biết chuyện đang xảy ra là sai trái. Cậu thở hồng hộc, “Không… đừng, ưm… a a xin các cậu, mau dừng lại, a a… tôi muốn báo cảnh sát…”
Hai người kia nghe thấy tiếng thở dốc kèm theo lời đe dọa, vẫn không dừng tay. Trái lại, bọn họ còn hăng hái quấy rối hơn, động tác của Chu Thần Dật càng lúc càng dữ dội, một bàn tay nhào nặn thịt trên ngực cậu, khiến khối thịt bị vuốt ve thô bạo tới nỗi méo mó. Hắn khẽ cắn lên đầṳ ѵú đỏ tươi. Tay còn lại của Vạn Anh Duệ thì mò mẫm, chạm vào phần dưới của cậu.
Gần như là Hứa Cảnh Minh có thể cảm giác được ngón tay to lớn kia đang mở rộng nơi bí ẩn của cậu, ngón tay thô ráp ma sát miệng huyệt non mềm. Chỉ trong chốc lát, chất lỏng tiết ra từ bên trong, ngón tay của Vạn Anh Duệ ấn mạnh rồi cắm vào trong nhờ chất lỏng ướŧ áŧ nhầy nhụa kia.
Trong giây phút ngón tay chui vào, đầu óc Hứa Ngọc Thanh trống rỗng, quên cả việc kêu cứu.
Ngón tay của người kia đút vào người cậu, vào ngày đầu tiên gặp mặt, cậu đã bị người ta chơi bằng ngón tay. Huyệt nhỏ ẩm ướt nóng hổi bị ngón tay cắm rút ra vào, chẳng bao lâu sau, tiếng nước đã vang lên.
“Chậc, nhiều nước thế này, cậu sướиɠ rồi à?”
Vạn Anh Duệ rút tay ra khỏi huyệt nhỏ, chất lỏng trong suốt dính đầy trên tay anh, anh cố ý vươn đầu lưỡi liếʍ lên trước mắt Hứa Ngọc Thanh, còn bình luận, “Cũng được, không có mùi khai gì.”
Hứa Ngọc Thanh như bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ bởi hành vi của anh, hoảng hốt nhìn anh liếʍ ngón tay dính nước trong huyệt nhỏ. Cậu sợ hãi tới mức trợn tròn mắt, ngơ ngác lên tiếng, “Tôi phải báo cảnh sát, tôi phải báo cảnh sát…”
“Báo cảnh sát?”
Chu Thần Dật và Vạn Anh Duệ nhìn nhau, hệt như nghe được chuyện hài hước gì đó. Vạn Anh Duệ kéo hai chân Hứa Ngọc Thanh ra, Chu Thần Dật lại đút ngón tay vào trong huyệt nhỏ, hắn cắm rút vài lần rồi nhét thêm một ngón tay vào.
Huyệt nhỏ bị hai ngón tay kéo căng, cảm giác đau đớn ập tới, Hứa Ngọc Thanh khóc lóc kêu lên, “Đừng… đừng cắm vào… đừng đối xử với tôi như vậy, a a…”
Nước mắt nóng hổi chảy dài trên gương mặt cậu.
Hai chân cậu bị người đàn ông kéo rộng ra, người còn lại thì dùng ngón tay cắm rút trong huyệt nhỏ, hình ảnh này khiến bọn họ vô cùng hưng phấn.
⬅ Trước Tiếp ➡