⬅ Trước Tiếp ➡
Chu Thần Dật nheo mắt, hắn không dừng lại, vẫn tiếp tục dùng ngón tay cắm rút vào bên trong, thậm chí là gãi lên vách thịt yếu ớt. Cảm nhận được nước da^ʍ liên tục tràn ra ngoài, hắn càng mỉm cười sung sướиɠ, “Chẳng phải cậu sướиɠ lắm sao? Bé ngây thơ à, đã nghiện còn ngại là không tốt đâu, cậu chảy nhiều nước như thế, dâʍ đãиɠ như thế, may mà cậu có tới ba người bạn cùng phòng, nếu không thì tôi sợ là một người không đủ thỏa mãn cái huyệt đói khát của cậu.”
“Đừng mà… không phải thế, xin cậu đừng nói thế, hức hức… a a…” Mặc dù miệng nói đừng nhưng thân thể lại ngoan ngoãn chảy nước, Hứa Ngọc Thanh chỉ mới trải qua chuyện này lần đầu, chẳng bao lâu sau là cậu bị bọn họ chơi đùa tới nỗi thấy sung sướиɠ.
Hai tay cậu đan chéo, bịt kín miệng, sợ vì quá sướиɠ mà rên thành tiếng.
Vạn Anh Duệ liếʍ lên lỗ tai nhạy cảm của Hứa Ngọc Thanh, đầu lưỡi trơn ướt, cộng thêm hơi thở dồn dập của người đàn ông làm cho Hứa Ngọc Thanh không chịu nổi.
Bỗng nhiên, ngón tay Chu Thần Dật trong hậu huyệt cảm giác được vách thịt của Hứa Ngọc Thanh đang dần co rút, hắn buồn cười nói với Vạn Anh Duệ, “Cậu ta sắp ra rồi, huyệt da^ʍ chặt thật.”
Cậu thanh niên nằm bên dưới rưng rưng nước mắt, mặt mũi đỏ ửng vì bị đùa giỡn, ngón tay của Chu Thần Dật bắt đầu uốn cong, cọ xát liên tục, đâm vào nơi kia như muốn véo lấy thứ gì đó.
“Ưm, ưm…” Tiếng thở dốc phát ra từ cổ họng Hứa Ngọc Thanh, dù đã bịt kín miệng nhưng khi kɧoáı ©ảʍ ập tới, cậu vẫn vô thức kêu rên, cậu cảm giác mình sắp bị đùa tới mức mất kiểm soát rồi.
Nghe thấy tiếng rên của cậu, Vạn Anh Duệ gỡ tay cậu ra, hôn lên môi cậu. Anh không để đến việc Hứa Ngọc Thanh đang giãy giụa, chỉ vươn đầu lưỡi tách hàm răng của cậu ra, chui vào trong, hôn liếʍ lên lưỡi Hứa Ngọc Thanh. Hai đầu lưỡi quấn quýt lấy nhau, nước miếng tiết ra đều chảy xuống bên môi Hứa Ngọc Thanh vì không kịp nuốt xuống.
Động tác của Chu Thần Dật dần nhanh hơn, vừa cắm rút đào bới trong vách thịt vừa vuốt ve cậu nhỏ run run của Hứa Ngọc Thanh.
“A a… không được… ư a… ưm ưm… tôi sắp bắn…” Cảm giác sung sướиɠ liên tục ập tới từ nửa người dưới khiến đầu óc Hứa Tình Nhã trống rỗng, thân thể bị đàn ông đùa giỡn đã sắp không chịu nổi. Cậu nhỏ của Hứa Ngọc Thanh cương cứng, chút chất lỏng rỉ ra từ lỗ nhỏ. Ngay khi cậu sắp bắn, Chu Thần Dật lại giơ ngón tay đè lên lỗ nhỏ.
Hứa Ngọc Thanh bị ngăn cản không cho cao trào, cậu vô cùng khó chịu, lắc lư giãy giụa. Chỉ còn một chút nữa là cậu sẽ bắn, nhưng rồi lại bị người ta chặn lỗ nhỏ, không cho bắn.
Chu Thần Dật nhìn cậu lo lắng há miệng mà lại không dám, ngón tay hắn vẫn đang cắm rút như dươиɠ ѵậŧ. Vạn Anh Duệ thấy Chu Thần Dật cố ý làm chuyện xấu, anh cũng không cản, anh tiếp tục hôn lưỡi với Hứa Ngọc Thanh, vuốt ve khắp người cậu.
“Bé ngây thơ có muốn không?”
“Cậu mau bỏ tay ra, tôi bị cương khó chịu.” Hứa Ngọc Thanh không trả lời thẳng thừng, cậu sắp khó chịu chết mất, nếu không bắn ra, cậu sẽ bứt rứt không chịu được. Hứa Ngọc Thanh thử kéo tay Chu Thần Dật ra để mình có thể cao trào.
Nhưng làm sao bọn họ cho cậu toại nguyện được, Vạn Anh Duệ túm lấy hai tay cậu, giơ lên cao quá đầu rồi luồn tay xuống xoa nắn vùng da dưới cậu nhỏ của Hứa Ngọc Thanh, liên tục xoay quanh huyệt đạo.
Lúc này, ngoài một bàn tay đang giữ chặt hai tay cậu ra, ba bàn tay còn lại liên tục vuốt ve sờ soạng khắp nửa người dưới của cậu.
Hứa Ngọc Thanh nhẫn nhịn đến mức mồ hôi ứa ra đầy trán, “Ưm… các cậu mau bỏ tay ra… hu hu hu… tôi khó chịu quá…”
“Muốn bắn thì xin bọn tôi đi bé cưng.”
Lòng Hứa Tình Nhã vẫn suy sụp, cảm giác khó chịu sinh lý đã chiến thắng lý trí, cậu lên tiếng xin tha, “A a… xin, xin các cậu buông ra…”
Chu Thần Dật chưa thấy đủ, hắn tiếp tục dẫn dắt cậu, “Bọn ta là ai? Bỏ chỗ nào ra?”
“Chu Thần Dật, Vạn Anh Duệ, hai người bỏ tay ra đi.” Hứa Ngọc Thanh khóc nức nở nói, nước mắt ướt cả mặt.
“Bé ngây thơ à, nào, anh đây dạy cho cậu, cậu phải nói là “anh Thần Dật, xin anh thả cậu nhỏ của em ra”, sau đó tôi sẽ cho cậu bắn, hiểu không?”
“Đừng, đừng mà…” Cậu không thể nói những câu đáng xấu hổ như thế.
Chu Thần Dật cũng không ngạc nhiên khi cậu từ chối, sớm muộn gì thì cậu cũng nói thôi. Hắn rất kiên nhẫn, vừa giơ tay đùa giỡn thân thể Hứa Ngọc Thanh vừa nghe tiếng thở dốc và tiếng rêи ɾỉ nhỏ nhẹ của cậu. Huyệt nhỏ đang tiết ra nước, khi cắm rút còn nghe thấy tiếng nước, vô cùng dâʍ đãиɠ.
Vạn Anh Duệ lại giơ tay nhào nặn ngực Hứa Ngọc Thanh, hai ngón tay túm lấy đầṳ ѵú, kéo mạnh lên trên.
“Ưm a!” Hứa Ngọc Thanh không thể chịu đựng từng đợt kɧoáı ©ảʍ ập tới, cậu đỏ mặt, rốt cuộc cũng nói câu kia, “Xin anh Thần Dật tha cho cậu nhỏ của em…”
“Vậy mới ngoan chứ, bé cưng của anh, anh cho em bắn!”
Nói xong, Chu Thần Dật buông tay không bịt lỗ nhỏ của Hứa Ngọc Thanh nữa, một luồng chất lỏng đặc sệt màu trắng đυ.c bắn ra từ dươиɠ ѵậŧ Hứa Ngọc Thanh, “A a a a… bắn ra rồi… ư ư… a a…”
Đầu óc Hứa Ngọc Thanh trống rỗng, cậu cao trào mười mấy giây, nằm nhoài trên giường hệt như một con búp bê bị chơi hỏng. Hai mắt thất thần, há miệng thở dốc, bên mép còn có nước bọt, hai chân mở rộng sang hai bên. Dươиɠ ѵậŧ vừa mới bắn xong, nằm nhũn ra đó, tϊиɧ ɖϊ©h͙ cậu vừa bắn ra dính vào eo bụng, chảy xuống giường, thỉnh thoảng còn có vài tiếng thở dốc vang lên.
⬅ Trước Tiếp ➡