⬅ Trước Tiếp ➡
Hứa Ngọc Thanh vẫn còn chưa hoàn hồn, lại một luồng kɧoáı ©ảʍ tràn lên từ nửa người dưới.
Chu Thần Dật cúi đầu tới gần nửa người dưới của Hứa Ngọc Thanh, vươn đầu lưỡi liếʍ xung quanh miệng huyệt.
Cả người cậu ưỡn cong lên, khi bị liếʍ trúng, cậu thấy sung sướиɠ không khác gì bị cắm vào. Cậu yếu ớt đẩy Chu Thần Dật, “Đừng, a… a… đừng, cậu đừng liếʍ bên dưới, bẩn lắm, ưm a…”
Chu Thần Dật ngẩng đầu, vẻ mặt si mê, hắn ngậm lấy bàn tay Hứa Ngọc Thanh đang đẩy mình vào miệng, liếʍ tay cậu, “Không bẩn đâu bé cưng à.”
Vạn Anh Duệ ở cạnh đó bắt đầu hưng phấn vì cảnh tượng này, anh mắng, “Đệch, mẹ kiếp!” Anh cởi nút quần, rút dươиɠ ѵậŧ của mình ra khỏi quần, kề sát bên mặt Hứa Ngọc Thanh.
Hứa Ngọc Thanh giương mắt nhìn đến, dươиɠ ѵậŧ của người đàn ông sưng lên, thô dài to lớn, còn có chất lỏng chảy ra từ lỗ nhỏ.
“Liếʍ cho tôi đi, nếu cậu không liếʍ tôi bắn ra thì lát nữa tôi sẽ cắm vào miệng nhỏ bên dưới của cậu, bắn vào trong bụng cậu để cậu mang thai!” Vạn Anh Duệ kề dươиɠ ѵậŧ đến bên miệng Hứa Ngọc Thanh, đe dọa hung tợn.
Mặc dù biết là đàn ông có bị bắn vào trong cũng không mang thai, nhưng vừa nghe đến việc cắm vào bên dưới, Hứa Ngọc Thanh sợ tới nỗi cả người run lên, dươиɠ ѵậŧ của Vạn Anh Duệ thô to như thế, nếu cắm vào chắc chắn sẽ rách mất.
“Cậu tập trung chút đi.” Vạn Anh Duệ cầm dươиɠ ѵậŧ chọc vào miệng Hứa Ngọc Thanh, không vui vì cậu thất thần.
Hứa Ngọc Thanh nghe xong, đành phải tập trung trở lại, cậu vươn đầu lưỡi liếʍ lên dươиɠ ѵậŧ thô to kia. Kỹ thuật khẩu giao của cậu rất kém, thỉnh thoảng răng còn chạm vào dươиɠ ѵậŧ, may mà nước bọt trong miệng khá nhiều nên khi cậu nuốt xuống sẽ không thấy khô khốc. Cậu liếʍ lên dươиɠ ѵậŧ, khi phun ra sẽ để lại dấu vết ướŧ áŧ, chỉ hai, ba lần là liếʍ ướt sũng cả dươиɠ ѵậŧ kia, như phủ một lớp nước trong suốt lên bề mặt dươиɠ ѵậŧ.
Vạn Anh Duệ không kiềm chế nổi, anh túm tóc Hứa Ngọc Thanh ép cậu ngẩng đầu lên, nhét dươиɠ ѵậŧ vào sâu trong miệng Hứa Ngọc Thanh.
Chậc, sướиɠ thật!
Đây là suy nghĩ duy nhất trong lòng Vạn Anh Duệ ngay giờ phút này.
Vốn là mặt mũi của người đang nằm dưới đũng quần anh đã rất xinh đẹp, giờ cậu lại cau mày, ngậm lấy dươиɠ ѵậŧ của anh với vẻ đau khổ. Vạn Anh Duệ hưng phấn không nhịn được, lại càng đưa đẩy dươиɠ ѵậŧ nhanh hơn.
Hứa Ngọc Thanh bị dươиɠ ѵậŧ nhồi đầy trong miệng, cắm rút ra vào khiến mặt cậu ửng đỏ. Nước bọt chảy từ khóe môi ra dính vào người cậu. Hứa Ngọc Thanh đẩy người đàn ông trước mặt ra, từng đợt tấn công dồn dập của anh khiến cậu không chịu nổi. Dươиɠ ѵậŧ chọc vào cổ họng làm cho cậu hơi khó thở, cảm giác ngột ngạt dần xuất hiện.
Gương mặt nhỏ trắng nõn, môi anh đào đỏ mọng, tiếng rêи ɾỉ ở cổ họng, nước bọt chảy dọc xuống kí©ɧ ŧɧí©ɧ dươиɠ ѵậŧ của Vạn Anh Duệ sưng to hơn, anh không nhịn được cắn răng, “Sao lại sướиɠ như thế, sao cái miệng nhỏ này mềm thế này?”
Vạn Anh Duệ quay đầu gọi Chu Thần Dật, “Miệng nhỏ của cậu ta mềm lắm, cậu tới thử xem nào?”
Chu Thần Dật nghe xong, hắn cũng tiến về trước, cởϊ qυầи lấy dươиɠ ѵậŧ ra. Hắn túm bàn tay Hứa Ngọc Thanh, chà xát, vuốt ve lên dươиɠ ѵậŧ của mình.
“A, chậc.”
Chu Thần Dật sung sướиɠ ngẩng đầu than thở, đúng là của báu trời cho, chỉ mới vuốt ve thôi mà đã khiến hắn có kɧoáı ©ảʍ.
“Nào, cho cậu này.”
Vạn Anh Duệ đang được khẩu giao, còn chưa bắn tinh lại hào phóng nhường chỗ, giơ tay tự an ủi dươиɠ ѵậŧ của mình.
Chu Thần Dật bước lên nhét dươиɠ ѵậŧ vào miệng Hứa Ngọc Thanh.
Cậu nhỏ của Vạn Anh Duệ vừa mới rời khỏi, Hứa Ngọc Thanh còn chưa thở phào nhẹ nhõm được bao lâu thì lại bị nhét một dươиɠ ѵậŧ mới vào, cái này còn dài hơn cái kia.
Khoang miệng của Hứa Ngọc Thanh vừa ướt vừa nóng, Chu Thần Dật có thể nhét cả dươиɠ ѵậŧ vào mà không gặp trở ngại gì. Hắn cắm hết cả gậy thịt vào trong, từ từ rút ra rồi đâm vào, lặp lại không ngừng, lần nào cũng đâm sâu vào cổ họng Hứa Ngọc Thanh.
Sau vài lần đẩy đưa, Hứa Ngọc Thanh bị chọc chảy nước mắt, người đàn ông trước mặt cậu lại không hề dừng, hắn ưỡn eo cắm vào cái miệng mềm kia, lần nào cũng cắm hết cả dươиɠ ѵậŧ rồi mới rút ra, sau đó lại cắm vào trong một cách thô bạo.
Qua hơn mười phút, Hứa Ngọc Thanh không thể ngậm miệng lại, nước bọt chảy ra vì bị cắm, nhưng Chu Thần Dật chưa có dấu hiệu bắn tinh.
Sau một lát, lại đổi thành dươиɠ ѵậŧ của Vạn Anh Duệ, hai người trao đổi miệt mài không biết mệt.
Vạn Anh Duệ đẩy dươиɠ ѵậŧ vừa cương to vừa nóng vào miệng Hứa Ngọc Thanh, cắm rút rất thô bạo. Chu Thần Dật vừa rút ra ngoài lại nhớ tới cậu nhỏ của Hứa Ngọc Thanh. Hắn nhấc hai chân cậu gác lên vai mình, cúi đầu ngậm lấy cậu nhỏ.
Trong giây phút đó, Hứa Ngọc Thanh không kiềm chế được, cậu hít sâu một hơi. Kỹ thuật khẩu giao của Chu Thần Dật rất tốt, dươиɠ ѵậŧ vừa mới bắn tinh xong lại bắt đầu lẳng lặng chào cờ vì bị Chu Thần Dật liếʍ láp.
Mà Vạn Anh Duệ còn đang cắm rút trong miệng cậu thì không ngờ rằng lại bị cậu hút mạnh một cái, suýt thì bắn ra ngoài.
Vạn Anh Duệ giơ tay lau nước mắt của Hứa Ngọc Thanh, liếʍ nước mắt đi.
Rất mặn, Hứa Ngọc Thanh đau đớn như vậy sao? Chẳng phải vừa rồi cậu thoải mái lắm à?
⬅ Trước Tiếp ➡