⬅ Trước Tiếp ➡
Hạnh Tử cứ như vậy bị phụ thân ôm hung hăng từng chút lại từng chút va chạm, nàng ngửa đầu trần nhà tối om, mà ba ba trầm trọng thô suyễn tiếng sấm cùng ngoài cửa sổ ở bên tai nàng không ngừng ập tới.
Nàng hai chân vô lực rũ ở bên cạnh người ba ba, nhiệt tuyền như dâʍ ŧᏂủy̠ theo ba ba đưa đẩy từ tiểu huyệt nàng không ngừng trào ra, nàng thân mình phía dưới ướt đẫm, Hạnh Tử đáng thương hoàn toàn không biết đây là chuyện gì, nàng nóng quá thân mình ba ba cũng nóng quá, nhưng mà đồ vật nóng bỏng kia còn cắm ở trong thân thể nàng, tới tới lui lui đỉnh chọc.
Mà Hùng Phu đầu óc càng là cái gì ý tưởng đều không có, Hạnh Tử tiểu huyệt quá non thật chặt lại quá trượt, chỉ cần hắn thọc một chút là có thể ra nhiều nước như vậy, chim lớn của hớn tựa như ngâm mình ở trong vại mật, một khắc đều không muốn rút ra, hắn trước nay đều không có cảm giác phê như vậy, tiểu huyệt này thật là trời sinh cho hắn thao, con gái sinh ra chính là tới cho hắn thao.
Hạnh Tử đã hoàn toàn từ bỏ chống cự, bởi vì nàng biết nàng cái gì cũng chống cự không được, nàng thân mình đã ô uế, cứ như vậy bị ba ba làm bẩn, mà nàng chỉ có thể yên lặng thừa nhận.
"Phê... Thật sự quá sung sướиɠ... Hạnh Tử con thật sự rất tuyệt a..." Hùng Phu hưng phấn giống chó đực động dục, không ngừng hôn lên mặt Hạnh Tử, cũng mặc kệ nàng lệ đã rơi đầy mặt, còn đưa ra một bàn tay to bắt lấy bầu vυ" kiều nộn của nàng, mà một cái tay khác cũng đi sờ mông nhỏ no đủ hoạt nộn, đem mông nhỏ của nàng véo đỏ bừng mảnh.
“Ân... A...” Hạnh Tử bất lực rêи ɾỉ, lần đầu tiên bị phá thân căn bản chịu không nổi Hùng Phu kịch liệt va chạm như vậy, hai chân ở bên cạnh người hắn run rẩy không ngừng, miệng tiểu huyệt gần như căng đến cực hạn, không ngừng chảy dâʍ ŧᏂủy̠, òm ọp òm ọp tiếng nước so với tiếng mưa bên ngoài còn như to hơn, da^ʍ mi bất kham tới cực điểm rồi.
Hùng Phu ôm thao Hạnh Tử một hồi, lại lần nữa đem nàng áp tới trên giường, từ cổ nàng hôn đến xương quai xanh, cuối cùng ngậm một núʍ ѵú của nàng lôi kéo, mà núʍ ѵú còn lại cũng bịc bàn tay to của hắn đùa bỡn không ngừng: “Hạnh Tử... Quá đẹp... Con thật sự rất đẹp...”
Mà Hạnh Tử khóc càng lớn hơn, nàng cả người run rẩy, cảm giác kỳ dị trong người từng đợt từng đợt nhộn nhạo, nàng sắp điên rồi, vì sao khi ba ba đang sờ thân thể nàng, phía dưới của chính mình lại chảy nước, rõ ràng thực sự khuất nhục, rồi lại có một loại kɧoáı ©ảʍ không thể miêu tả?
Nàng sao lại có thể cùng ba ba làm loại chuyện này tại đây cảm thấy vui sướиɠ?
Mà Hùng Phu nào biết đước suy nghĩ của Hạnh Tử, hắn chỉ nghĩ tại đây tiểu huyệt da^ʍ chủy da^ʍ dề không ngừng cắm vào rút ra, quá sung sướиɠ, tiểu huyệt con gái kẹp hắn quá sung sướиɠ. Hắn bóp đùi Hạnh Tử, đem hai chân nàng banh đến lớn nhất, dùng sức đỉnh đi vào, đem côn ŧᏂịŧ đỉnh đến chỗ sâu nhất tiểu huyệt của Hạnh Tử, khiến cho hai cái tinh hoàn đều đánh lên mông nhỏ của Hạnh Tử vang lên tiếng bạch bạch bạch.
Hạnh Tử bị Hùng Phu thao càng tàn nhẫn, tiểu huyệt liền thu càng chặt, ba ba lại một lần dùng qυყ đầυ nóng bỏng đυ.ng vào miệng tử ©υиɠ non mịn, toàn thân nàng như điện giật, tiểu huyệt không thể kìm nổi co rút một dòng dâʍ ŧᏂủy̠ ô ạt phun ra, tưới lên côn ŧᏂịŧ của Hùng Phu.
“A....Cha... con từ bỏ...” Hạnh Tử chưa từng có trải nghiệm qua tư vị dục tiên dục tử, mà côn ŧᏂịŧ ba ba cắm ở tiểu huyệt nàng lại chợt biến đại, ba ba tựa như dã thú đôi tay bắt lấy hai vυ" nàng, bắt đầu gia tăng tốc độ đâm vào tiểu huyệt nàng.
Côn ŧᏂịŧ một chút đỉnh khai miệng tử ©υиɠ kiểu lộn, một dòng tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng bỏng cứ như vậy bắn vào.
Hạnh Tử liền cảm thấy bụng nhỏ bị ba ba bắn thứ gì đó rất nóng vào, khóc kêu lên toàn thân run rẩy.
Mà Hùng Phu cũng dần dần dừng đưa đẩy, hắn bóp vong eo Hạnh Tử, chậm rãi đem côn ŧᏂịŧ từ tiểu huyệt rút nàng ra tới, nhìn thiếu nữ hai chân banh rộng, lỗ bướm không kịp khép kín, còn chảy ra tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng hôi hổi lại đặc sệt, thật là đáng thương lại dâʍ đãиɠ.
Côn ŧᏂịŧ Hùng Phu vừa mới mềm xuống lại ngạnh lên.
Vì thế, vào một buổi đêm trời mưa to như vậy, có tiếng khóc cầu xin của thiếu nữ hòa cùng tiếng thở dốc của nam nhân, còn có tiếng nước phụt phụt da^ʍ mi ở trong ngồi nhà gỗ nhỏ của Sơn Điền gia vang vọng suốt một đêm.
⬅ Trước Tiếp ➡