Từ đó về sau phụ thân giống như là hoàn toàn biến thành người khác, chỉ cần vừa bị cự tuyệt liền đè Hạnh Tử hung hăng thao làm một phen.
Hùng Phu giữa trưa sẽ thừa dịp về nhà ăn cơm trưa đem Hạnh Tử ấn ở bên cửa sổ, bịt miệng nàng lại, gặm cắn cổ nàng một lần lại một lần cưỡng bách nàng tiếp thu hắn rót tinh.
Hạnh Tử rất sợ hãi, trong nhà tường viện thực lùn, khó đảm bảo người đi ngang qua sẽ không nhìn thấy, cho nên nàng luôn tận lực đè thấp thân mình, cứ như vậy một đôi vυ" bự liền sẽ lung lay không ngừng đυ.ng vào bệ cửa sổ, bị va chạm đỏ bừng một mảnh, mà mông nhỏ của nàng cũng không thể không chổng lên cao, dương như chủ động phun ra nuốt vào côn ŧᏂịŧ Hùng Phu.
Hùng Phu thực thích loại cảm giác làʍ t̠ìиɦ rõ như ban ngày này, bởi vì ban ngày hắn có thể nhìn rõ tất cả biểu hiện da^ʍ mỹ của thiếu nữ, sồng lưng nàng tuyết trắng, thời điểm bị thao không ngừng mấp máy xương bướm, còn có eo nhỏ kia tới gần cánh mông đẫy đà, khiến Hùng Phu thích hôn lên nơi đó, hắn sẽ không ngừng vươn đầu lưỡi liếʍ lên, đem phía sau lưng nàng cắn ra một đạo lại một đạo dấu răng.
Thiếu nữ da thịt vừa thơm mềm vừa mượt mà, Hùng Phu như thế nào hôn cũng không thấy đủ, nhưng mà che miệng Hạnh Tử lại, nghe nàng khe khẽ kêu rên, cũng làm hắn có một loại kɧoáı ©ảʍ làm nhục, hắn biết Hạnh Tử không muốn ủy thân với hắn, vứt bỏ tầng quan hệ huyết thống này, tuổi xuân của thiếu nữ, Hạnh Tử chỉ có thể là của hắn, chỉ có thể mỗi ngày cho hắn thao.
Nghĩ đến đây Hùng Phu liền vươn một bàn tay tìm được bầu vυ" của Hạnh Tử, hắn bắt lấy bầu vũ mền mượt rũ xuống tay vừa xoa vừa niết, gần sát bên tai Hạnh Tử nói: “Hạnh Tử... Vũ này lại lớn hơn rồi... Có phải hay không là công lao của cha... Được cha xoa cho vυ" lớn rất sướиɠ đúng không...”
Hạnh Tử bị hắn che miệng lại “Ngô ngô ngô” hừ, nàng không thể nói chuyện, chỉ có thể yên lặng rơi lệ, tiểu huyệt lại nhiệt lại trướng, không biết đã bị ba ba rót tϊиɧ ɖϊ©h͙ vào bao nhiêu lần, đôi tay cũng chịu đựng không nổi chống lên bệ cửa sổ, thân mình liên tiếp trượt xuống
Hùng Phu thấy thế liền đem nàng kéo lên một phen, sau đó dùng tư thế xi tiểu tiểu hài tử vừa thao nàng vừa đi, đi tới trước một cái gương trong nhà.
Mặt gương cũng là Tây Dương hóa, là Hùng Phu đi làm thất lâu mới mua về được, giờ phút này hoàn toàn thành da^ʍ cụ cho Hùng Phu đùa bỡn Hạnh Tử.
“Hạnh Tử...Con nhìn xem... Nhìn tao bức con đang ăn côn ŧᏂịŧ cha... Lãng hóa... Bị cha cắm vào liền tiết ra dâʍ ŧᏂủy̠...” Hắn một mặt đối với Hạnh Tử nói da^ʍ ngữ, một mặt côn ŧᏂịŧ căng tiểu huyệt Hạnh Tử ra, nhìn nộn huyệt bị hắn căng đến miệng huyệt gần như trắng bệch, Hùng Phu liền cảm thấy huyết mạch sôi sục, chim lớn cương cứng đem tiểu huyệt con gái thao vào thật sâu.
Mà mỗi khi thọc vào rút ra một chút, chính là tϊиɧ ɖϊ©h͙ trước rót vào cùng với dâʍ ŧᏂủy̠ của Hạnh Tử trong tiểu huyệt liền sẽ chảy xuống tí tách, thật giống hình ảnh sắc tình, Hùng Phu dán lên mặt Hạnh Tử mặt, dùng đầu lưỡi liếʍ vành tai nhỏ của Hạnh Tử đến nóng ran đỏ hồng: “Tiểu da^ʍ oa... Nhìn xem bộ dáng của con được không... Khi còn nhỏ ba ba chính là ôm con xi tiểu như vậy đó...”
Hạnh Tử bị bắt mở mắt, nhìn mình trong gương khuôn mặt ửng đỏ, bầu vυ" trắng mịn lắc lư, lỗ bướm hồng diễm kẹp chặt côn ŧᏂịŧ thô đen của ba ba bộ dáng run rẩy, bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ không ngừng, muốn kêu to nhưng lại kịp thời bưng kín miệng, sau đó từng tiếng rêи ɾỉ kiều mềm phun ra, nàng bị Hùng Phu đυ.ng phải miệng tử ©υиɠ, thân mình run lên, liền đạt tới cao trào.
“Ngô ngô...” Hạnh Tử tiểu huyệt chợt ép chặt, như muốn cắn đứt côn ŧᏂịŧ Hùng Phu gắt gao lan sinh sửa sang lại hút chặt lấy thân gậy của hắn, một cổ nhiệt dịch lại phun xuống dưới, Hùng Phu đem côn ŧᏂịŧ rút ra, lượng lớn dâʍ ŧᏂủy̠ tựa như suối phun ra bắn tung tóe trên gương.
“Tiểu tao hóa... Vậy mà bị ba ba thao đến thổi triều...” Hùng Phu hưng phấn đem côn ŧᏂịŧ lại lần nữa cắm vào tiểu huyệt Hạnh Tử, sau đó ôm nàng cùng nhau ngồi xuống trên mặt đất, tiếp theo hắn đối diện với gương, một mặt bắt lấy hai vυ" Hanh Tử xoa tới xoa đi, một mặt mạnh mẽ oai phong hướng về phía trước đỉnh lộng nàng.
Hạnh Tử đầu óc trống rỗng, nàng khóc kêu, đôi tay chống lên đùi ba ba, trước sau lắc lư thân mình trắng nõn, lại liên tiếp bị ba ba đưa lêи đỉиɦ.