Lâm Gia Dung đi tới phòng học phát hiện học sinh đều đã đến, sau đó anh bắt đầu giảng dạy, nửa giờ sau có một đề mục tự hỏi xuất hiện trên PPT, và có nơi để người thao tác nhập giá trị, sau đó anh muốn mời một người lên trả lời.
Trước đây anh sẽ trực tiếp đặt câu hỏi, sẽ có rất nhiều người nguyện ý đi lên trả lời vấn đề, lúc này đây anh lại không làm như vậy, mà cầm sổ điểm danh, sau đó nói: "Tôi đoán mọi người chắc không muốn đi lên trả lời, như vậy đi, để tôi ngẫu nhiên gọi một người lên."
Khương Dịch muốn giơ tay trả lời câu hỏi về sau lại đặt xuống, nhỏ giọng oán giận: "Giáo sư Lâm sao lại nghĩ như vậy chứ, trong lớp của thầy ấy ai mà không muốn được trả lời."
Nghe được Khương Dịch nói ra tên của Lâm Gia của Tùng An hoàn toàn bị xua tan, lập tức tỉnh táo lại, sau đó nhìn về phía Khương Dịch.
"Khương Dịch, sao cậu lại nhắc tới lão già Lâm kia chứ!"
"Tùng An, giáo sư Lâm mới không phải lão già, không có nhiều thanh niên trí thức ưu tú giống như thầy ấy đâu."
"Dù sao, dù sao thầy ấy cũng là lão già."
Tùng An không nhịn được chột dạ, cậu sợ Khương Dịch sẽ nói với mình cậu ấy thích Lâm Gia Dung, nhưng cậu còn chưa thổ lộ mà, nếu để Khương Dịch nói thẳng ra vậy cậu sẽ không còn cơ hội nữa, nhưng hiện tại tỏ tình với Khương Dịch cậu lại không dám, thật rối rắm.
"Tùng An."
Nghe có cảm giác giống như bị người vạch trần, sợ đến mức muốn chết.
Khương Dịch lại cho rằng cậu không nghe giảng bài nên sợ hãi phải trả lời vấn đề, thế là ở trong lòng bàn tay cậu viết ra các giá trị và từ khoá chính xác để cậu đi lên chỉnh sửa lại.
Khoảnh khắc bước lên bục giảng, thường chỉ dám tấn công mạnh mẽ trên mạng, còn thực tế thì vâng vâng dạ dạ.
Cậu lừa Lâm Gia Dung, buổi sáng còn nói lời cợt nhả, hiện tại sao cậu có thể giao tiếp bình thường với Lâm Gia Dung được chứ.
"Em cảm thấy nơi này hẳn là...." Ngón tay Tùng An đặt ở trên mặt phí gõ, ánh mắt Lâm Gia Dung lập tức khoá chặt vào nốt ruồi đen ở ngón giữa của cậu.
Sau khi nhập xong giá trị, Tùng An bắt đầu lắp bắp thuyết trình, nói đến ông nói gà bà nói vịt, ở phía dưới có rất nhiều người đang cười, ai cũng có thể nhìn ra được cậu hoàn toàn không nghe Lâm Gia Dung giảng bài bao giờ.
Thế nhưng Lâm Gia Dung lại rất kiên nhẫn nghe cậu nói xong, còn lộ ra nụ cười nhợt nhạt, giống như suy tư mà nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đã đỏ lên của Tùng An, đôi môi hơi phát run không ngừng mấp máy.
Lá gan nhỏ như thế, dễ dàng thẹn thùng như thế, vì sao lại dám gửi ảnh da^ʍ cho anh chứ, quả nhiên chỉ là đứa nhỏ, không biết sau khi bị chọc thủng thân phận có phải sẽ thẹn thùng đỏ bừng cả người không.
Lại bắt nạt tàn nhẫn thêm chút, chắc hẳn sẽ bụm mặt khóc ra mất, nước mắt liên tục rơi xuống, nức nở xin tha.
Tùng An nói xong, từ khoé mắt liếc nhìn Lâm Gia Dung một cái: "Thầy ơi, em nói xong rồi."
Lâm Gia Dung nở một nụ cười lịch sự: "Vị bạn học này có ý tưởng thật kỳ lạ."
Bạn học phía dưới không nhịn được cười rộ lên, Tùng An tức giận đến muốn dùng chân giẫm chết Lâm Gia Dung.
Tùng An vừa đi xuống vừa mắng, khi đi tới gần chỗ ngồi của mình lại không cẩn thận ngã nhào về phía trước, còn may Khương Dịch kịp thời duỗi tay ngăn cản Tùng An, đỡ phía sau lưng để cậu ngồi trở về vị trí của mình.
Lúc này Lâm Gia Dung thấy ánh mắt Tùng An hoàn toàn thay đổi, thẳng tắp nhìn vào Khương Dịch, đôi mắt sáng lấp lánh, gương mặt ửng hồng, ngượng ngùng mím môi, sau đó dựa người vào bả vai Khương Dịch, chẳng qua rất nhanh đã bị đẩy ra.
Khương Dịch không chớp mắt nhìn chằm chằm vào bục giảng, trông như một học sinh ngoan, chẳng thèm đếm xỉa gì đến Tùng An.
Lâm Gia Dung vừa giảng bài vừa suy nghĩ, chẳng lẽ đối tượng Tùng An thầm mến không phải là mình, mà là một người khác, vậy thì tại sao còn lên mạng phát da^ʍ với anh chứ!
Câu dẫn qua mạng không phải vì muốn có được anh, mà là có mục đích khác?
Lâm Gia Dung rơi vào trầm tư, anh cảm thấy mình nên trói đĩ da^ʍ nhỏ này lại tra hỏi, như vậy anh mới có thể có được đáp án mà mình muốn.
Sau khi tan học, Khương Dịch đuổi theo Lâm Gia Dung muốn thảo luận một chủ đề, Tùng An đứng cách đó không xa thấy vậy thì tức giận.