⬅ Trước Tiếp ➡
Khương Dịch vô cùng kính trọng giáo sư Lâm một nhà bác học hiểu biết, ở trong mắt cậu, trong trường có rất nhiều giáo sư nhưng cậu chỉ bội phục một mình người này, thậm chí cậu còn chọn môn thi lên thạc sĩ là môn do giáo sư Lâm giảng dạy.
Nhưng Lâm Gia Dung lại không nghĩ như vậy, anh cảm thấy loại sinh viên như Khương Dịch, sau giờ tan học không đi chơi, chạy tới tìm anh hỏi chuyện là điều không bình thường, khẳng định có mục đích riêng.
Nhìn những hành động của cậu ta với Tùng An, khả năng quan hệ giữa hai người rất thân mật, có khi cậu ta lại coi anh là đối thủ cạnh tranh?
Khi Tùng An bị bỏ lại cậu tức giận không thôi, tự mình rời đi trước, vừa đi vừa mắng Khương Dịch không tốt.
Sau khi nói chuyện với Khương Dịch, Lâm Gia Dung phát hiện ra rằng đứa trẻ này thực sự là một cây con tốt, nghiêm túc và ham học hỏi, cậu ta rất thích các môn học mà anh giảng dạy, và có khả năng tư duy logic mạnh mẽ.
Sau khi trò chuyện với đứa nhóc này anh bất giác nhập vai giáo sư lúc nào không hay, kiên nhẫn chỉ dạy cho cậu ta, tiếp theo đưa cậu ta tới nhà ăn ăn cơm, sau đó nhân tiện nhờ nghiên cứu sinh của mình mang tư liệu luận văn tới đây, muốn đưa cho Khương Dịch.
Lúc này Khương Dịch đang đắm chìm trong vui sướиɠ, cậu thật sự rất yêu thích việc học tập, đối với môn học của Lâm Gia Dung giống như phát cuồng, vừa ăn vừa nói ra quan điểm của mình cũng không sợ bị ai cười nhạo, còn muốn tuyên bố phải phá được nan đề trong ngành sản xuất.
Lâm Gia Dung nhìn Khương Dịch lại đột nhiên nhớ tới khi anh mới mười mấy tuổi cũng có lý tưởng lớn như vậy, sau đó xác thật cũng tiến tới được gần rồi, thế là nói mấy câu cổ vũ với đứa nhóc này.
Lúc luận văn được đưa tới đây đã bị ướt một chút Khương Dịch coi nó như trân bảo, ánh mắt nhìn Lâm Gia Dung bên cạnh cũng đầy ngưỡng mộ, nhìn tới không chớp mắt.
Lúc này màn hình di động đặt bên cạnh bật sáng, cậu ta cũng không quan tâm.
Lâm Gia Dung nhìn thấy cái tên được ghi chú trên màn hình, tên là "Tùng An", cũng không phải "An An" hoặc là "Bé Cưng" hay một cái tên thân mật khác.
Chẳng lẽ Khương Dịch không có ý gì với Tùng An sao?
Lâm Gia Dung nói: "Có người gửi tin nhắn cho em."
Khương Dịch mở màn hình, cũng không thèm gõ chữ, trực tiếp nói: "Vậy cậu cứ chờ đến khi mưa tạnh là ok, tớ đang ở cạnh giáo sư Lâm rồi, không có thời gian."
Lâm Gia Dung lập tức minh bạch, Tùng An đang ở bên ngoài trường học, rất có khả năng đang tránh mưa ở đâu đó, còn quên không mang theo ô che mưa.
Nhưng Khương Dịch lại không coi trọng chuyện này, cậu ta chỉ tập trung vào luận văn, nhìn một chồng giấy trong tay tán thưởng không thôi, thậm chí còn muốn chụp ảnh.
Lâm Gia Dung có thể xác định Khương Dịch không thích Tùng An, nào có ai sẽ đối đãi với người trong lòng như vậy, đối đãi như anh em nghe còn thuyết phục hơn, có vẻ như Khương Dịch không biết Tùng An là người song tính.
Nhưng mà tính tình chấp nhất với học thuật thế này, giống như bản thân anh năm đó quả thực khó có thể tìm được người yêu, nhất định sẽ độc thân lâu dài.
Lâm Gia Dung nhìn những hạt mưa trên cửa sổ mà có chút lo lắng cho Tùng An, tên nhóc ngu ngốc kia có lẽ còn không tìm được chỗ trú mưa.
Lúc này màn hình di động của anh đột nhiên sáng lên, vừa mở ra liền thấy Tùng An gửi tới một tấm ảnh chụp, một đôi chân thon dài đứng ở giữa những đoá hoa lộng lẫy, cách đó không xa là lối đi bộ tích đầy nước mưa trộn lẫn với đất bẩn, không nhìn thấy bất kỳ toà kiến trúc nổi bật nào, còn có một góc của bầu trời nữa.
⬅ Trước Tiếp ➡