⬅ Trước Tiếp ➡
Cô lật màn hình lại, khi nhìn thấy tên người đang gọi đến liền ngẩn người ra, sau khi nhận điện thoại không chắc chắn nói “Tổng giám đốc Chúc?”
“Làm phiền cô rồi.” Đầu dây bên kia điện thoại truyền đến một giọng nói ấm áp “Cô có nhìn thấy ghim cài cổ áo của tôi không?”
Bởi vì cuộc điện thoại này, dù cơm ăn đã được một nửa, Vãn Gia vẫn vội vàng tạm biệt Lư Đồng rồi rời đi trước.
Thời gian có chút gấp gáp, lúc này lại không thể lại chờ tàu điện ngầm, vì thế nên cô trực tiếp dùng điện thoại gọi xe.
Sau khi về đến nhà, cô vội đem âu phục từ trên giá quần áo lấy xuống, lại lấy ra cái cài áo kia xem kỹ một lượt, sau khi chắc chắn rằng trên đó vẫn chưa có dấu vân tay bám vào, lúc này mới đi đến địa chỉ kia.
Chờ lúc cô một lần nữa ngồi vào trong xe, hơi thở đã có chút dồn dập.
Vốn dĩ đã thương lượng tốt, thứ hai sẽ có xe riêng tới đón, nhưng Chúc Ngộ Thanh đột nhiên thông báo muốn tham dự một buổi tiệc của hiệp hội xã giao, mà cái cài áo kia chính là huy chương của hiệp hội.
Xe chạy ước chừng nửa giờ, tài xế đằng trước vội vàng quay sang nhắc nhở đã đến địa điểm cần đến rồi.
Vãn Gia đi xuống phía trước xem thì thấy có người đang đứng ở ven đường.
Lại gần chút, thì thấy là Chúc Ngộ Thanh tự mình xuống dưới đón cô.
Trên người anh vẫn mặc một bộ tây trang đen giống như video trên Douyin, nhưng lần này là chất vải trơn. Áo vest ngoài và cà vạt bị tháo ra làm lộ ra áo sơmi đơn bạc bên trong, càng làm tăng thêm một phần cảm giác văn nhã.
Sau khi xuống xe, Vãn Gia hô một tiếng tổng giám đốc Chúc, cô tất cung tất kính đem âu phục đưa qua cho anh.
“Vất vả cho cô rồi.” Chúc Ngộ Thanh duỗi tay tới nhận lấy, đồng hồ trên tay ở dưới ánh thái dương thẳng chiếu xuống chiết xạ ra một chút lãnh quang.
Mỗi khi đứng trước mặt người này, Vãn Gia luôn cảm thấy da đầu căng thẳng đến tột độ.
Cô thu hồi tay, đang muốn nói bản thân phải về, lại nghe Chúc Ngộ Thanh phát ra tiếng “Ở đây còn có việc, phiền toái cô ở lại thêm một chút.”
Vãn Gia nắm chặt túi xách, cả người thoáng sửng sốt.
Chúc Ngộ Thanh nhìn về phía cô “Tôi thiếu một bạn nữ đi cùng, không biết cô có thuận tiện hay không?”
Lời anh thốt ra không một chút đề phòng, Vãn Gia mê mang đảo mắt, vô tình lại đụng phải ánh mắt của Chúc Ngộ Thanh.
Thoáng nhìn biểu cảm của anh cũng không có vẻ gì trầm trọng nhưng không hiểu sao cô lại có một loại cảm giác nặng nề khó tả.
Biểu cảm này làm cho trái tim cô như đập chậm hơn một nhịp, Vãn Gia lắp bắp lên tiếng “Tổng giám đốc Chúc…ngài hỏi tôi có phải không?”
Chúc Ngộ Thanh trầm ngâm nói “Tôi biết cái yêu cầu này thật sự có chút mạo muội, nhưng sự tình có chút đột nhiên, tôi tạm thời không tìm được người nào thích hợp hơn.”
Những người đàn ông thành công đều coi mình là BOSS, những cuộc giao lưu đặc biệt như vậy còn tính là không ít, Vãn Gia nhất thời hoảng sợ, không biết hiện tại mình nên biểu đạt sự kinh ngạc của bản thân mình thế nào.
Sau khi suy nghĩ một chút, trong đầu như có hai tiểu nhân đấu đá lẫn nhau, cảm giác chính mình đều có chút nói năng lộn xộn “Nhưng, nhưng tôi không có……”
“Quần áo sao? Để tôi gọi người đưa tới.”
“Tôi…”
“Yên tâm, tôi sẽ không để cô uống rượụ”
Anh liên tục đưa ra vô số lời hứa hẹn, cuối cùng không biết ma xui quỷ sao mà khiến Vãn Gia chấp nhận theo anh đi đến bữa tiệc xã giao kia.
Hội sở tư nhân được xem là địa giới của giới thượng lưụ
Nơi đây được trang trí theo phong cách Trung Quốc, diện tích không gian bên trong rất lớn, mọi ngóc ngách đều toát ra văn hóa nội liễm cùng quý khí của phương đông.
⬅ Trước Tiếp ➡