⬅ Trước Tiếp ➡
Yến tiệc rất nhanh đã bắt đầu, bầu không khí trên bữa tiệc ấm áp hòa thuận, cả gia đình vừa nói vừa cười, nhìn cũng không khác gì gia đình bình thường.
Trong bầu không khí vui tươi, Vãn Gia cố gắng làm như tự nhiên, hào phóng, không để cho người ta nhìn ra nội tâm quẫn bách.
Cũng may thái độ của mọi người đều rất hiền lành, dù sao đối với sự tồn tại của cô dù trước kia có thấy lạ hay không thì cũng đã nửa đường rồi, ai nấy cũng đã coi cô là một phần của gia đình bọn họ.
Nhưng Vãn Gia biết, cô không phải.
Ngồi chủ vị chính là Chúc lão gia tử, gần tám mươi tuổi, thân thể vẫn còn khỏe mạnh.
Đại đa số đề tài trong bữa tiệc đều là muốn chọc vị trưởng bối này vui vẻ.
Nói chuyện một lúc, lão gia tử cũng không thể tránh tránh khỏi phong tục mà bắt đầu thúc giục hôn nhân, mà cháu trai lớn nhất của ông, đứng mũi chịu sào trở thành đối tượng bị tấn công đầu tiên.
"Ngộ Thanh, cháu cũng đã gần ba mươi tuổi rồi, sao ngay cả bạn gái cũng không có?"
"Tiêu chuẩn cao quá, còn có thể như thế nào?" Người bên cạnh cũng trêu ghẹo theo.
"Là tiêu chuẩn của mẹ tôi cao, nếu tìm đại một người nào đó thì lại sợ bà ấy không hài lòng." Chúc Ngộ Thanh nhìn không dễ tiếp cận, nhưng đôi khi anh cũng biết nói những lời dí dỏm, chọc cho trưởng bối vui vẻ.
"Con trai vẫn phải có một gia đình, càng sớm lập gia đình càng tốt, người cô đơn thì có ích lợi gì đâu chứ?"
"Sự nghiệp không phải là toàn bộ cuộc sống, cháu phải có cuộc sống, có gia đình, sau khi tan làm xã giao xong, có người đưa cho cháu đôi giày thật là tốt. Thừa lúc tuổi còn trẻ sinh con cũng có tinh lực, có thời gian, vẫn là nắm chặt một chút, đừng chỉ biết cứ chờ rồi chờ.”
Sau khi cằn nhằn cháu trai cả, Chúc lão gia tử lại nhìn chằm chằm Phan Phùng Khải, hỏi anh ta khi nào thì kết hôn.
Dì Tưởng cười ha hả đáp “Phùng Khải gần đây công việc bận rộn, ngày mai lại đi công tác, chờ thời gian này bận rộn xong, con liền thúc giục chúng nó vào việc.”
Phan Phùng Khải vùi đầu uống canh, không nói năng gì nữa.
Đối với quan hệ với Vãn Gia, cho tới bây giờ anh ta đều có thái độ mơ hồ như vậy.
Không bác bỏ lời mẹ mình, cũng không có sự phụ thuộc rõ ràng.
Chúc lão gia tử đứng dậy, gắp một đũa thịt cho Vãn Gia "Đứa nhỏ này, đây.”
Vãn Gia vội vàng đứng lên đón "Cảm ơn chủ tịch Chúc."
“Đứa nhỏ này, gọi ông ngoại là được rồi, không cần khách khí như vậy." Tưởng lão thái ung dung cười.
Cô nương da mặt mỏng, trước kia khi nghe lời này, Vãn Gia sẽ xấu hổ đến lỗ tai nóng lên, nhưng hôm nay cô lại không có phản ứng gì, trên mặt trắng sứ không thấy đỏ ửng, lại có vẻ có chút đờ đẫn.
Bộ dáng này khiến Phan Phùng Khải phải ngẩng đầu, nhìn cô trong chốc lát.
Bởi vì điểm khác thường này, sau khi rời khỏi bữa ăn, Phan Phùng Khải hỏi Vãn Gia "Thân thể không thoải mái à?”
Vãn Gia lắc đầu, nói chuyện công việc với anh ta "Ngày mai tổng giám đốc Phan đi công tác, không mang theo người đi cùng sao?"
“Cụ thể thì cũng không cần lắm, chỉ là qua đó bàn bạc một chút mà thôi, tôi đi hai ngày sẽ trở về." Phan Phùng Khải nhìn chằm chằm cô "Thật sự không có vấn đề gì sao?"
“Không có chuyện gì.”
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định một lần nữa, Phan Phùng Khải muốn nói lại thôi, suy nghĩ một chút, do dự nói "Lần này chờ anh trở về..."
Mấy tiếng ho khan truyền đến, cắt ngang cuộc đối thoại bên này.
“Thôi nào, Phùng Khải khó khăn lắm mới được gặp người khác giới. Từ từ về nhà nói chuyện với mấy anh em, chắc là tin vui sẽ sớm đến thôi.”
Trong tiếng trêu chọc và hài hước, Phan Phùng Khải đi theo mấy người anh em đến tầng hầm thử rượụ
Vãn Gia bị Tưởng lão thái thái kéo ở bên người, nghe bà cùng một đám chị em chị dâu tán gẫu chút chuyện cũ.
⬅ Trước Tiếp ➡