Sở dĩ họ khác nhau, bởi vì Tưởng lão thái là con gái nuôi của nhà họ Chúc.
Bà được nhà họ Chúc nuôi dưỡng rất tốt, được học đại học, cũng được gả cho người chồng môn đăng hộ đối... Nhưng mấy chục năm cuộc sống thuận buồm xuôi gió lại vào ngày chồng từ văn phòng nhảy xuống đột nhiên nổi lên biến đổi lớn.
Công ty hoạt động không tốt, các cổ đông ngay lập tức đòi rút vốn, chẳng bao lâu sau liền tuyên bố phá sản, hoàn toàn rút khỏi thị trường, nhà họ Phan hào nhoáng và bình tĩnh từ đó hoàn toàn bị phá hủy.
Nhưng lúc ấy nhắc tới chuyện đó chỉ cảm thấy đau đớn thấu xương chua xót, nhưng dù sao cũng đã mấy năm trôi qua, giờ đây khi nhắc lại chuyện xưa, cùng lắm cũng chỉ coi là một kinh nghiệm đắt giá mà thôi.
Đang tán gẫu được giữa chừng thì điện thoại di động rung lên, Vãn Gia xin phép đứng dậy để đi ra ngoài nghe điện thoại.
Là từ quê nhà gọi tới, nói chuyện một lúc, tín hiệu phía bên kia bị quấy nhiễu, âm thanh bắt đầu đứt quãng.
Đã sớm vào đêm, gió thổi qua hồ bơi mang theo chút hơi thở lạnh lẽo, Vãn Gia cất điện thoại di động, định quay trở lại vào nhà.
Lúc đi tới gần lan can, Vãn Gia thấy có hai người đang đứng dựa vào lan can vừa thưởng thức rượu vừa nói chuyện với nhaụ
Người đang nói chuyện tên là Dư Tùng đang nhậm chức HR, mà người bên cạnh lại là Chúc Ngộ Thanh.
Có lẽ là nhiệt độ ban đêm xuống thấp, Chúc Ngộ Thanh khoác một chiếc áo khoác kiểu tây, lúc này trong tay còn có một ly Bordeaux.
Nhận thấy có người đến, anh dừng động tác lắc nhẹ rượu, hơi nghiêng mắt nhìn về phía Vãn Gia.
"Tổng giám đốc Chúc, tổng giám đốc Dư." Vãn Gia chào hỏi hai người.
Dư Tùng nhìn phương hướng cô đến, có chút kinh ngạc "Sao cô lại một mình ở bên ngoài hóng gió? Tôi còn tưởng rằng cô đã cùng Phùng Khải trở về trước.”
Qua lời anh ta nói, Vãn Gia mới biết Phan Phùng Khải đã rời đi.
Cô nhếch khóe miệng hai cái "Tôi ra ngoài nghe điện thoại. "
“Đến muộn đi sớm, cũng không biết Phùng Khải cả ngày bận rộn cái gì." Dư Tùng thuận miệng nói thầm.
Tán gẫu vài câu, đề tài lại chuyển sang chuyện công việc.
Gặp phải bên A trực tiếp đưa ra phản hồi, là cơ hội hiếm có. Vãn Gia tập trung tinh thần, chuyên tâm nói chuyện công việc với Dư Tùng.
Chúc Ngộ Thanh toàn bộ quá trình đều không mở miệng nói chuyện, thỉnh thoảng nâng ly uống một ngụm, phần lớn thời gian, anh đều giống như một tác phẩm điêu khắc bên lề.
Trong lúc nói chuyện công việc, Vãn Gia đột nhiên liếc mắt nhìn trên tường bên cạnh cầu thang, bóng dáng của mình đè lên một bóng dáng cao lớn khác, thoạt nhìn giống như gần gũi dựa vào nhau, hơn nữa cô còn dựa vào vai người nọ.
Giống như bị bỏng, Vãn Gia nhanh chóng tránh đi, nào ngờ động tác này, lại vừa hay đụng phải Chúc Ngộ Thanh đang giơ tay lên uống rượụ
Chất lỏng trong ly chảy ra, hắt lên quần áo anh một vệt ẩm tối màụ
“Xin lỗi.” Vãn Gia thầm giật mình, vội vàng rút khăn giấy đưa qua cho anh.
Chúc Ngộ Thanh cúi đầu, tùy tiện lau hai cái "Không sao.”
Rốt cuộc là tự mình làm xấu hổ, Vãn Gia cẩn thận đề nghị "Thay quần áo ra đi, để tôi giúp ngài giặt sạch.”
Thấy cô luống cuống tay chân, Dư Tùng đang muốn trêu ghẹo tổng giám đốc Chúc có nhiều quần áo, không muốn mặc thì chỉ cần ném đi là được.
Nhưng bất ngờ là Chúc Ngộ Thanh lại trả lời "Được, làm phiền cô rồi.”
Cùng ngày sau khi yến tiệc kết thúc, Vãn Gia và lão phu nhân Tưởng rời khỏi biệt thự.
Lúc mới lên xe, Tưởng lão phu nhân còn đang lẩm bẩm Phan Phùng Khải sao lại về sớm, lại lo lắng tối nay Vãn Gia không ăn bao nhiêu cả.
Chỉ là người lớn tuổi sức lực không đủ, mấy năm trước sau khi chồng ra đi bà bệnh nặng một thời gian dài, thân thể yếu đi rất nhiều, một lát sau âm thanh dần dần khẽ xuống, nhắm mắt ngủ gật.