⬅ Trước Tiếp ➡
Giang Thu khẩn trương nhắm mắt lại, nơi riêng tư gắt gao chống lại cây gậy đang ngẩng đầu lần nữa: “Bỏ tôi xuống, Lâm Trạch." Cô tỏ thái độ cứng rắn, ra lệnh nói.
Cậu ta không nói lời nào, vững vàng bước lên lầu đi vào phòng ngủ của mình. Nhìn cô gái đang hoảng sợ đá loạn hai chân thì nhếch môi, một tay nâng góc chăn bông lên rồi nhẹ nhàng ném cô xuống giường. Giang Thu đột nhiên đáp xuống tấm nệm êm ái, độ co giãn của tấm nệm đàn hồi khiến cô choáng voáng, xoang mũi lại tràn ngập mùi thơm của sữa tắm.
Lâm Trạch dang rộng hai chân nghiêng người tới trước, nâng hai tay Giang Thu lên đỉnh đầu rồi bắt chéo lại, giữ chặt hai cổ tay của cô bằng lòng bàn tay to rộng của mình. Tay còn lại trượt xuống, nắm lấy vòng eo đang vặn vẹo của cô gái, dùng lưỡi liếʍ ɭáρ làn da cổ mềm mịn, khẽ cắи ʍút̼.
A... Đừng.... Dừng lại, cổ luôn là nơi mẫn cảm của cô, cô thở dốc muốn tránh né, mật dịch dưới thân tràn ra như hồng thủy được mở van.
Lâm Trạch dừng lại một chút, thân dưới căng cứng đến khó chịu, cậu ta hít sâu một hơi rồi thở ra, chỗ da thịt ấy chảy ra thứ dịch trong suốt long lanh. Cậu ta nhận thấy người bên dưới đã mềm nhũn thành nước, vì thế buông cổ tay Giang Thu ra, trượt dọc theo mặt trong của đùi cô tiến vào nơi ẩm ướt.
Còn chưa chạm đến lỗ mật, cậu ta đã sờ thấy chất lỏng chảy đầm đìa. Ngón tay dính phải dâʍ ɖị©ɧ, giọng cậu ta khàn khàn khẽ cười lên. Đầu óc Giang Thu nổ đùng một tiếng, cảm thấy xấu hổ tột cùng. Cô đỏ mặt, giãy giụa đứng dậy, cơ thể không ngừng lùi về phía sau, cô hít một hơi thật sâu cố gắng làm bản thân bình tĩnh lại.
Cô nhìn thấy Lâm Trạch đang dang hai chân quỳ gối trước mặt mình, thân dưới hơi nâng lên do động tác lùi lại của cô, lộ ra cơ bụng cường tráng. Cô nhìn thấy đôi mắt sâu tuyệt đẹp và đầy du͙© vọиɠ của cậu ta.
“Cậu tránh xa tôi ra.” Giang Thu siết chặt nắm tay, giọng nói mềm mại lại quyết đoán vô cùng: “Chúng ta không nên làm những việc thế này.” Trông cô như rất hung dữ mà nhìn cậu ta.
Lâm Trạch duổi thẳng lưng, nhướng mày hỏi cô: “Tại sao?”
“Chúng ta… Còn nhỏ… Việc thế này.” Cô bắt đầu lắp bắp.
“Ý của cậu là chờ cậu lớn thì được đúng không.” Lâm Trạch nghiêng người về phía trước, hơi thở phà trên mặt cô, tuy là câu hỏi nhưng giọng điệu của cậu ta lại như tuyên bố.
Cô dứt khoát đẩy cậu ta ra: “Chúng ta không thân nhau.” Lần này cô không nói lắp nữa. Câu này rất hiệu quả, cô cảm thấy không khí nóng rát xung quanh như dịu lại.
Lâm Trạch nghiêng đầu nhìn sang một bên, mái tóc rối tung che khuất đôi mắt cậu ta: “Ồ, không thân.” Cậu ta lặp lại lần nữa rồi đứng dậy rời đi, như thể người rất nhiệt tình vừa rồi không phải là cậu ta.
Giang thu không rõ có phải là cậu ta đang giận không, tim cô sắp nhảy lên cổ họng rồi, đôi mắt cô theo sát cậu ta nhưng lần này cậu ta không hề nhìn lại.
Trong căn phòng yên tĩnh, Giang Thu chỉ có thể nghe được tiếng hít thở của chính mình, cô vùi mình vào trong chăn mềm mại, cảm thấy có chút bất an. Cơn sốt của Lâm Trạch có đỡ hơn không? Vừa rồi cảm thấy nhiệt độ cơ thể cậu ta vẫn còn rất cao, vành tai cũng đỏ bừng. Cô bấu vào tấm chăn bông, nghĩ ngợi xấu xa, việc cậu ta vừa làm đáng để bị sốt cao lắm. Trong lúc trằn trọc cơn buồn ngủ lại ấp đến, cô chìm vào giấc ngủ giữa những suy nghĩ lung tung.
“Tiểu Thu, tối qua cậu ngủ không ngon sao?” Thẩm Tử Di nghiên đầu nhìn cô, cô gái trước mặt dưới mắt có quầng thâm, đang vùi đầu làm đề toán.
“À, mình ngủ ngon lắm, chỉ là có chút chuyện phải suy nghĩ.” Giang Thu ngẩng đầu khỏi trang vở, yếu ớt vẫy vẫy tay trả lời.
“Cậu thức đêm làm bài tập hả.” Phương Thời bất thình lình ngửa đầu ra sau hỏi. “Phương học bá, cậu đủ rồi nha, có chịu thôi đi không.” Thẩm Tử Di đấm cậu ta một cái.
Giang Thu nằm trên bàn thở dài, nghĩ đến những gì đã xảy ra đêm qua. Thầm nghĩ mẹ của Lâm Trạch nên nói chuyện với Lâm Trạch về hướng phát triển của con trai mình. Cô nhìn bộ quần áo đúng kích cỡ mà mình đang mặc do Lâm Trạch mua cùng với sữa bò ấm đã uống vào bụng, ừm… Có lẽ bản chất của con người không xấu, chỉ cần họ được chỉ dẫn đúng hướng. Giờ phút này Giang Thu cảm thấy bản thân giống như một giáo viên chủ nhiệm có tuổi trong trường vậy.
⬅ Trước Tiếp ➡