Trong giờ học thể dục buổi chiều, sân vận động xảy ra một trận náo loạn. Thẩm Tử Di kéo Giang Thu đang ăn bánh quy sô cô la chen vào. Tiến vào mới phát hiện mọi người rất thích xem náo nhiệt, người trước người sau ùa vào sân vận động, bên trong cái nóng đã bùng phát đến ngất trời.
"Hôm nay là trận chung kết bóng chuyền của trường, lớp quốc tế đấu với lớp thể dục, trời ơi, xuất sắc quá. Trời ơi, nhiều trai đẹp quá đi." Trong khi giải thích, Thẩm Tử Di đã kéo Giang Thu chen qua đám đông đi lên khán đài. Giang Thu cũng ít khi nhìn thấy những cảnh thế này, không khỏi tò mò nghiêng đầu nhìn về phía sân vận động.
Trong khu vực thi đấu, hai đội đang giao đấu kịch liệt, Giang Thu nhìn lướt qua bảng điểm, 23:23.
“Cậu biết không? Cậu ấy cũng ở trong đội bóng chuyền, chơi vị trí tấn công chính, nghe nói rất đẹp trai và lợi hại." Thẩm Tử Di lớn giọng nói.
Xung quanh quá ồn ào, tiếng rít của giày thể thao dưới sàn nhà, âm thanh nghẹt thở của bóng chuyền khi va chạm với cơ bắp, tiếng hò hét của khán giả, tất cả hòa vào nhau.
Giang Thu nghe không rõ lắm, nghiêng lỗ tai tới gần hỏi: “Ai? Cậu nói ai chứ?”
“Mình nói ——” Thẩm Tử Di cố gắng trả lời cô, ánh mắt của Giang Thu đảo qua lại không có mục đích, đột nhiên nhìn thấy một bóng người thon dài đứng trong đám tuyển thủ mặc đồng phục đen.
"Lâm Trạch —— Lâm Trạch của lớp quốc tế." Gần như ngay lập tức, giọng nói của Thẩm Tử Di vang lên bên tai cô. Cô muốn nói rằng cô đã nhìn thấy người đó rồi, nhưng mở miệng mà không phát ra được âm thanh nào. Lâm Trạch mặc đồng phục áo số 7, nhanh chóng chạy từ cuối sân lên phía trước bên phải, khuỵu gối chuẩn bị nhảy lấy đà.
"Ngăn cậu ta lại!" Cầu thủ mặc áo xanh đậm của đối thủ theo sát không hề tỏ ra yếu thế, giơ cao tay tạo thành một đòn chắn kiên cố bên kia lưới.
Trọng tâm của Lâm Trạch chuyển sang bên trái, cánh tay phải cường tráng và mạnh mẽ của cậu ta vung lên, đây dường như là một cú đập rất mạnh. Các tuyển thủ ở phía đối diện cũng rất khẩn trương, hô hấp của khán giả đang xem cũng vô cùng căng thẳng.
Khi lòng bàn tay sắp chạm vào quả bóng, khóe miệng Lâm Trạch cong lên, quả bóng chuyền bị cậu ta đánh nhẹ qua bên kia lưới. Quả bóng nhẹ nhàng rơi xuống sàn và dội ngược trở lại, hai cầu thủ cản phá nghiến răng quay đầu lại, cầu thủ tự do phản ứng lại và cố gắng cứu bóng nhưng không kịp, quỳ rạp dưới đất nhìn quả bóng gần trong gang tất, đấm mạnh xuống sàn nhà: “Chết tiệt, bị lừa rồi.”
Sân vận động vang lên một tràng pháo tay cổ vũ nồng nhiệt. “Cậu được lắm, súng đã lên nòng mà còn sửa đường bóng.”, Lâm Trạch cười ranh mãnh: “May mắn thôi.” Cậu ta đáp rồi cụng vai đồng đội để ăn mừng.
“Cậu ấy đẹp trai quá!" Thẩm Tử Di hưng phấn vỗ vỗ người bên cạnh.
Giang Thu gật gật đầu, nhìn thấy Lâm Trạch đứng trong sân kéo áo lau mồ hôi lộ ra cơ bụng, cô nhớ lại chuyện hoang đường tối hôm qua, vòng eo rắn chắc kia bị kẹp giữa hai chân cô... Mặt đỏ bừng lan đến cả vành tai.
“Bạn học Giang, cậu ở đây à, giáo viên bảo cậu phải chép lại đáp án." Phương Thời đột nhiên bước ra khỏi đám đông, nhỏ giọng nói.
“Phương Thời, sao cậu tìm được bọn này thế. Có phải cậu theo dõi bọn tôi không?" Thẩm Tử Di kinh ngạc hét lên.
Cậu ta trừng mắt nhìn Thẩm Tử Di một cái: “Có theo dõi cũng không theo dõi đồ ngốc ngốc nghếch, tứ chi vô lực lại còn thích xem bóng như cậu.”
“Đừng làm ồn, đừng làm ồn.” Giang Thu lấy từ trong túi ra một thanh sô cô la nhỏ, chặn ở giữa: “Đáp án gì, để tôi xem thử." Cô hỏi.
Phương Thời bước tới trước mặt Giang Thu, lấy điện thoại di động ra tìm tin nhắn của giáo viên.
“Ừm... Tôi biết rồi, nhưng bài kiểm tra này vẫn chưa được phê mà?” Hai người lại bắt đầu tôi một câu, cậu một lời mà thảo luận với nhau.
“Hai cậu đủ rồi đấy.” Thẩm Tử Di né ra chỗ khác, tránh đi ánh mắt tò mò của những người xung quanh.
Trò chuyện được nửa đường, Giang Thu thuận tay xé thanh sô cô la ra, giơ lên hỏi: “Cậu ăn không?”
“Cảm ơn.” Phương Thời đáp lại rồi tiếp tục cuộc trò chuyện. Cô chợt cảm thấy ớn lạnh, ngẩng đầu lên lại bắt gặp đôi mắt sáng quắc đó. Lâm Trạch đứng ở phía sau, một tay rũ xuống tay kia chống hông, đôi môi mỏng mím chặt, gương mặt không biểu cảm gì thu hết cảnh tượng ngọt ngào kia vào mắt.
Cậu ta nhớ đến câu nói không thân ngày hôm qua, vô thức siết chặt tay lại. Vậy thì thân với Phương Thời lắm nhỉ?
“Lâm Trạch, thả lỏng đi, chưa thấy cậu căng thẳng như vậy bao giờ, chỉ cần thêm một điểm nữa là được rồi.” Đội trưởng Phùng Hàm Thắng vỗ vỗ bả vai cậu ta, Lâm Trạch lấy lại tinh thần ừ một tiếng.
Giang Thu rùng mình ba cái, cảm thấy đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào mình vừa nãy là ảo giác. Sân vận động nhiều người như vậy sao cậu ta có thể nhìn thấy mình được, cô chớp chớp đôi mắt tự an ủi bản thân.
23:24, đó là điểm của trận đấu, những người trong sân vận động cũng bắt đầu đặt cược.
“Vẫn còn sớm mà, trận giao hữu trước đó ghi được hơn 30 điểm, lớp quốc tế sao có thể thắng nhẹ nhàng như vậy.” “Chưa chắc nhé, đánh cược không?” Xung quanh bắt đầu rối rít bàn tán.
“Chuyền cho tôi.” Lâm Trạch đột nhiên ra lệnh cho người đứng ở trị ví chuyền hai, trong mắt cậu ta là sự khiên định không thể nghi ngờ. Cầu thủ chuyền hai đưa cho người tấn công chính một đường chuyền cao, phối hợp rất đẹp mắt.
Lâm Trạch dùng tốc độ nhanh nhất nhảy lên cao, dùng sức vung mạnh tay —— quả bóng chuyền bị biến dạng dưới sức đập của lòng bàn tay cậu ta, vị trí chuyên gia phòng thủ của phía đối phương còn chưa kịp phản ứng, quả bóng đã đập mạnh xuống đất, phát ra một tiếng “Bùm” rất lớn. Cả khán đài trở nên im ắng, mọi người ít nhiều đều bị sốc trước khẩu đại bác này, hai ba giây sau, cả khán đài sôi trào với những tiếng reo rò hừng hực, 23:25. Trận đấu tranh chức quán quân này thật tuyệt vời, không một chút cẩu thả. Mọi bàn thắng của cả hai đội đều đáng được vỗ tay ăn mừng.