Chương 14
anh nữa, dày xốp, hương vị đọng lại trong miệng.
Cái bánh ga tô kiểu cũ kia là ai?
Tô..
một cái tên hiện lên trong tư tưởng anh.
Anh cứ nghĩ mình sẽ nhớ đến Thư Mạn, nhưng trong đầu anh lại dừng ở hình ảnh kia ở nghi thức tiễn biệt.
Làm sao không gạt qua được?
Thật sự là gặp quỷ rồi.
May không biết dòng suy nghĩ của thầy Vu đang hoạt động sôi nổi như vậy, cô muốn tiến lên một bước, nhưng bị Vu Thời Thiên đẩy ra một cái, làm cô nghiêng lảo đảo, khi cô ngước mắt lên lại thì chỉ nhìn thấy đường quai hàm căng chặt của người đàn ông và cái liếc nhìn không có kiên nhẫn.
"Đủ rồi, nói lại cũng không có ý nghĩa gì." Vu Thời Thiên quay lại chỗ ngồi, anh hỏi thẳng Lý Trì và Trương Giai Đằng "Các cậu có biết hải táng là cần phải làm gì không?" Hai người nhìn nhau một cái, Lý Trì lắc đầu "Chưa từng tìm hiểụ" Trương Giai Đằng cũng lắc đầu, kết quả là A Húc chen vào nói "Tôi biết, bà già tôi đã hải táng vào hai năm trước, phải đi cục dân chính đăng ký, nhóm hải táng tro cốt hoạt động một hoặc hai lần một năm." "Như vậy à, thế tôi sẽ đi xem xét." Vu Thời Thiên có qua có lại, đưa cho A Húc điếu thuốc "Nhưng mà chúng ta bên này có chấp nhận tro cốt ở nơi khác không?" "Cái này tôi không hiểu rõ lắm, có lẽ phải hỏi cục dân chính bên kia." Vu Thời Thiên gật đầu, mở wechat, sổ ghi thông tin ở phía dưới cùng không có lời mời kết bạn, ngược lại có vài thông báo mới.
Tin nhắn của Thư Mạn đã tới, nói cô ấy đã sắp xếp chuyến bay về thành phố S vào hôm sau, Vu Thời Thiên bảo cô gửi số chuyến bay, đến lúc đó đi đón cô.
May trở lại ghế dài rồi ngồi xuống bên cạnh A Húc, Vu Thời Thiên không liếc nhìn cô nữa, anh thầm nghĩ sao cô bé kia vẫn chưa gửi lời mời kết bạn cho anh nhỉ?
Lúc này, giao diện phía trên nhảy ra một cái khung chat mới.
Wechat của Vu Thời Thiên thật sự có quá nhiều người, ngoại trừ số này, còn có một số dùng trong công việc đã giao cho trợ lý của anh xử lý.
Hợp tác với người mẫu, thương hiệu, biên tập viên tạp chí, chuyên viên trang điểm, chuyên viên đạo cụ, nhà thiết kế đồ họa, người nhà, bạn bè, phụ nữ..
Chỉ riêng số này của anh đã nhanh chóng đầy số người giới hạn tối đa rồi.
Vì vậy anh thật sự không biết người liên hệ mà có một chữ Đồng trong đây.
Xin chào thầy Vu Em là Tô Đồng Đây là số wechat của em mặt trời Lời nói nhảm của tác giả Không dễ dàng, sau một mười nghìn chữ, lão Vu và tiểu Đồng mới nói chuyện.
Tô Đồng ôm gối vùi vào ghế sô pha, đầu gối bị đụng đã không còn đau nữa, nhưng nó lại nóng như bị thiêu đốt, nóng đến nổi xương cốt của cô cũng mỏi nhừ.
Cô chôn mặt vào lớp bông mềm mịn, cọ cọ cái gối như một con chuột chũi nhỏ đào hang, cảm thấy lo lắng không yên về việc cô ẩn núp trên wechat của Vu Thời Thiên đã lâụ Anh sẽ nghĩ gì về cô?
Có nghĩ cô là một cô gái quái gở hay không?
Nếu anh hỏi kỹ hơn ở một số chi tiết, cô nên trả lời như thế nào đây?
Ôi, thật mất mặt mà..
Tô Đồng cọ xát chóp mũi đến phiếm hồng, mở điện thoại xem khung chat, đợi câu trả lời của Vu Thời Thiên.
Lúc này dòng suy nghĩ của Vu Thời Thiên đầy thắc mắc, anh