⬅ Trước Tiếp ➡

nghĩ chẳng lẽ do anh say rồi?
Làm sao mà ba cái bong bóng màu xanh lá không ngừng xoay tròn trong mắt anh?
Anh thực sự muốn hỏi một vài chuyện, ví dụ như cô bé này em thêm anh khi nào vậy?
Thêm anh làm gì?
Anh nhớ lại miếng socola đã ăn ở buổi sáng hôm nghi thức tiễn biệt kia, khi đó sự việc phát sinh đột ngột nên không nghĩ đến, nhưng bây giờ nhớ lại, sôcôla kia vẫn là nhãn hiệu anh thường hay ăn.
Cho nên đứa trẻ đã âm thầm theo dõi vòng bạn bè của anh?
Anh nhanh chóng mở vòng bạn của mình xem có nội dung nào không phù hợp với trẻ em hay không, bình thường anh không thích đăng mọi thứ mà chia nhóm, đều là chế độ tất cả mọi người đều có thể xem, nhưng mà anh không thích đăng bài, thường thường một tuần đăng một lần đã không tệ rồi.
Ngón tay anh nhanh chóng lướt lên trên, vẫn tốt vẫn tốt, gần đây anh cũng chỉ đăng mấy bức ảnh phong cảnh mà thôi, lần cuối cùng đăng là hình ảnh một bông hoa dại nhỏ bên lề đường, với dòng chữ R.I.P.
Đó là sau buổi nghi thức tiễn biệt của Diệp Tuyên, anh chụp được lúc đang đứng đợi xe ở cửa nhà tang lễ.
Không đợi câu trả lời của Vu Thời Thiên, Tô Đồng đã nhảy về trước máy vi tính, "vụng trộm" xem bông hoa dại nhỏ màu trắng từ vòng bạn bè của Vu Thời Thiên.
Nếu Vu Thời Thiên cảm thấy cô kỳ lạ, cô cũng không bất ngờ.
Cô thật sự rất kỳ lạ.
Khi các bạn cùng lứa thích các chàng trai ở trong trường, các oppa tuấn tú bên Hàn Quốc, các tiểu thịt tươi đẹp trai trên truyền hình, cô lại đi thích một người trong sách, bắt đầu từ mùa hè năm mười bốn tuổi đó.
Tô Đồng nghĩ khi mình còn nhỏ có lẽ đã từng gặp anh ngoài đời thật, nhưng lúc đó cô còn quá nhỏ, không để lại một chút ấn tượng gì.
Nhìn thấy "Vu Thời Thiên" lần nữa, là vào mùa hè năm hai sơ trung, khi ấy cô và mẹ sống trong căn hộ nổi bật này.
Vào mấy ngày đó, cô giúp mẹ thu dọn các đồ vật linh tinh để chuẩn bị chuyển nhà.
Lấy thùng giấy phủ đầy bụi từ trên tủ xuống, dùng lưỡi dao sắc bén cắt băng niêm phong, Tô Đồng đứng bên cạnh mẹ xem bà kiểm tra đồ vật bên trong.
"Oa, cái này là những mẩu chuyện tình trước kia mẹ viết, chưa đăng tải." Diệp Tuyên ngồi khoanh chân trên mặt đất, lấy ra một xấp bản thảo rồi tùy ý lật, đọc ra một câu bằng bộ dáng kệch cỡm, sau đó tự làm bản thân nổi da gà.
Bà có một thói quen, chính là những gì bà viết trên máy tính sau đó đều sẽ in ra để lưu trữ.
Diệp Tuyên không lật lại tất cả bản thảo cũ, đứng lên phủi phủi bụi trên tay, giao nhiệm vụ gian nan này cho Tô Đồng "Tiểu Đồng giúp mẹ đem mấy cái này đến chỗ máy hủy giấy rồi nghiền nát đi, được không?
Mẹ đi thu dọn những đồ vật khác." "Được ạ." Dưới sự ảnh hưởng ngầm của Diệp Tuyên, Tô Đồng đã bắt đầu đọc tiểu thuyết từ năm lớp năm tiểu học, khi những đứa trẻ khác nói về phim hoạt hình và chơi trò chơi, cô đều không thể chen vào được, nếu như bạn hỏi cô ấy có tiểu thuyết nào đáng xem hay không, có đề cử tác giả nào hay không, cô ấy có thể nói hơn nửa ngày.
Cô sẽ đọc tất cả các thể loại sách; ngôn tình, đam mỹ, võ thuật, trinh thám..
Khi đó, cô sẽ tìm một số từ và cụm từ mà cô không hiểu


⬅ Trước Tiếp ➡