⬅ Trước Tiếp ➡

tin nhắn ra xem, gửi tới là bản báo tang đã đọc cách đây một tiếng cùng với một đoạn tin nhắn.
Chào ngài, tôi là Tô Đồng con gái của mẹ Diệp Tuyên, mẹ tôi lúc còn sống có nói là hy vọng trong lễ tang bạn bè cũ có thể tới gặp mặt mình lần cuối.
Hy vọng ngài có thể dành chút thời gian rảnh tới phúng viếng, tôi sẽ biết ơn vô cùng.
Ve sầu tháng Tám kêu râm ran, Vu Thời Thiên vội vã đi vào nhà tang lễ, hơi lạnh trong nhà thấp hơn bên ngoài gần 10 độ C khiến anh phải rùng mình.
Anh ngủ quên do chiều qua vừa tới Quảng Châu bạn đồng hành đã kéo anh đi ăn cơm, uống rượu, mát xa chân từ đầu tới cuối, đồng hồ không biết đã réo bao nhiêu lần mới gọi được anh thức dậy.
Tất nhiên là anh chưa kịp ăn bữa sáng, cơn buồn nôn dai dẳng không dứt dường như chỉ cần nhảy vài cái là mũi chảy ra rượụ Vu Thời Thiên nghĩ cứ gửi tiền phúng viếng rồi trở về, nói thật thì anh rất ngại vì thân phận của bản thân.
Linh đường đặt một bức ảnh lớn của Diệp Tuyên đang nở nụ cười rạng rỡ động lòng người cùng với rất nhiều vòng hoa của các fan mê sách.
Bây giờ vòng hoa tang cũng không còn dập khuôn như trước, các fan dường như rất hiểu sở thích của Diệp Tuyên, đặt rất nhiều những vòng hoa với kiểu dáng đặc biệt, bách hợp trắng và tím đan xen hình ngôi sao, cúc trắng và vàng đan xen hình trái tim, còn có cả chữ Tuyên rất to được ghép từ các bông hoa.
Anh gửi tiền phúng viếng, nhìn quanh một vòng thấy mấy cậu bạn trai trẻ tuổi sau này mà Diệp Tuyên công khai đều đến, anh tưởng tượng lúc nữa đứng cùng một chỗ với đám tiểu thịt tươi đó sẽ phải ngại tới mức nào.
Anh đi về hướng hành lang, muốn chào hỏi gia quyến một tiếng rồi về, cũng coi như là bày tỏ tấm lòng mình.
Cách đó hai mươi mét, anh nhìn thấy một cô gái nhỏ mười bảy mười tám tuổi đang cúi đầu cảm ơn khách.
Cô gái mặc bộ váy đen dài đến đầu gối, lúc nghiêng người hai bím tóc lơ lửng tạo ra đường vòng cung rất đẹp.
Cô gái nghiêng người về phía anh, cô có bên gáy trắng ngần cùng đường nét sườn mặt uyển chuyển, trong ánh nắng đẹp lạnh lùng mạ lên một vòng tròn trắng xóa.
Theo khoảng cách dần ngắn lại của hai người, tiến vào trong mắt anh là chữ "hiếú màu trắng được thêu nổi bật trên tay áo màu đen bên cánh tay phải, là tất bông trắng che mắt cá chân cùng đôi giày da Mary Jane đen nổi bật, là chiếc kẹp tóc hoa cúc trắng nhỏ nhắn đáng yêu, là hàng lông mi rung rung chuyển động chầm chậm.
Tất cả đều là hai màu trắng đen giống như bộ phim đen trắng những năm bốn mươi năm mươi của thế kỷ trước.
"Tô Đồng, nếu có chuyện gì cần dì giúp thì con cứ nói ra." Một người phụ nữ tầm tuổi Diệp Tuyên đôi mắt ngấn lệ ôm lấy cô gái.
"Dạ, không có gì đâu dì Hoàng, dì đừng khóc, mẹ cháu hy vọng được thấy mọi người luôn hạnh phúc." Cô cũng ôm người phụ nữ khóc không thành tiếng ấy.
Vu Thời Thiên đứng bên cạnh, đợi người phụ nữ khóc đi khỏi mới tiến lên chào hỏi "Xin chào, xin hãy nén đau thương." Anh nghiêng người cúi chào, ngẩng đầu lên lại một lần nữa va vào đôi mắt nai ướt lệ của cô.
Khác hẳn với dáng vẻ điềm tĩnh lúc nãy, hình như cô có vẻ căng thẳng hơn nhiều "Chào anh, em, em là Tô Đồng,


⬅ Trước Tiếp ➡