Chương 4
cảm ơn anh đã tới đây.." Vu Thời Thiên cũng không để ý nhiều, đang định mở lời nói sức khỏe của bản thân không được tốt muốn về trước thì đột nhiên một cơn choáng váng ập tới.
Anh lảo đảo lùi bước chống lưng vào bức tường trắng phía sau, đưa tay lên day day ấn đường đau nhức.
Chết tiệt Chưa ăn sáng đúng là đói đến nôn nao rồi, chuông cảnh báo trong đầu lại réo lên.
"Cho anh cái này." Một bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo giơ lên trước mặt anh, trong lòng bàn tay là viên kẹo sô cô la có vỏ bọc màu hồng.
"Cảm ơn.." Vu Thời Thiên cầm lấy viên kẹo nhanh chóng bóc vỏ nhét kẹo vào miệng.
Vị đắng nhẹ bao bọc trong sự thơm ngọt, hơi ấm của đầu lưỡi làm viên socola nhanh chóng tan mềm, mặc dù vẫn chưa làm dịu được cơ thể nhưng tinh thần đã thoải mái hơn.
Đến lúc này anh cũng đã nghĩ ra được điều gì đó.
Thời Thiên có chút nghi ngờ nhìn về phía Tô Đồng "..
Làm sao cô biết là tôi bị tụt huyết áp?" "Lúc trước ở trong một tác phẩm mẹ cháu có kể, khi còn nhỏ cháu đã từng hỏi mẹ cháu người chết rồi có phải sẽ biến thành ngôi sao hay không, mẹ cháu đã rất thực tế nói với cháu rằng, người chết rồi sẽ bị đẩy vào lò hỏa táng biến thành một đống tro tàn chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi qua liền tan biến, còn kể là cháu nghe xong còn khóc tới mức chảy cả nước mũi." Lẽ ra lễ tang là phải vô cùng đau buồn nhưng không ngờ ở đây lại vang lên tiếng cười vui vẻ.
Thiếu nữ đứng trước di ảnh của người mẹ và đọc diễn văn, âm thanh như cơn gió tháng ba ấm áp lướt qua.
Vu Thời Thiên phát hiện lúc Tô Đồng cười lên giống Diệp Tuyên tới ba bốn phần, đặc biệt là đuôi mắt rủ nhẹ xuống của đôi mắt biết cười kia, giống một số loài động vật nhỏ đáng thương như bé hamster, mèo con hay cún con.
Anh đã từng gặp rất nhiều người mẫu, có lạnh lùng cuốn hút, có gợi cảm nóng bỏng, có trong sáng đáng yêu, nhưng anh đã quá lâu rồi không gặp được ai giống với cô gái nhỏ mặt mộc này, vào lúc đáng lẽ nên đau buồn cô còn có thể cười rạng rỡ như thế.
Vu Thời Thiên hoàn hồn tiếp tục nghe Tô Đồng phát biểụ "Mẹ cũng từng nói, loài người quá yếu đuối không có vỏ mai để có thể chống đỡ những sức mạnh tấn công từ bên ngoài, không có đôi cánh để có thể vỗ cánh bay cao, không có mang cá để có thể ẩn nấp dưới nước, một con vi khuẩn cực kỳ nhỏ bé cũng có thể giết chết được loài người.
Cũng vì thế mà mẹ cháu đã sống vô cùng nghiêm túc.
Mọi người ở đây có lẽ đều biết, mẹ cháu có rất nhiều mối tình, mỗi mối tình mẹ cháu đều viết thành tác phẩm, có người thích lời văn của mẹ cháu thì chắc chắn cũng có người ghét lời văn của mẹ cháụ Có một khoảng thời gian trên mạng xã hội có người đã đăng những chủ đề kiểu như "Tẩy chay Diệp Tuyên", "Diệp Tuyên cút ra khỏi giới văn học", cháu đã từng hỏi mẹ rằng có từng hối hận không, mẹ cháu nói là sao lại có thể hối hận chứ, mỗi một mối tình của mẹ cháu đều là toàn tâm toàn ý, mẹ cháu cảm ơn mỗi một người xuất hiện trong cuộc đời của mình." Lúc đầu Diệp Tuyên viết tiểu thuyết ngôn tình thanh xuân đau khổ, sau khi ly hôn thì liên tục đấu tranh với mảng truyền thông, là tài khoản công chúng về tình cảm