⬅ Trước Tiếp ➡

nổi lên từ rất sớm, đấy cũng chính là tài khoản mà Vu Thời Thiên nhận được bản báo tang.
Khi Diệp Tuyên ly hôn, mỗi một người bạn trai của cô đều có những trang tác phẩm đặc biệt, mỗi một chi tiết nhỏ trong lúc tình yêu đều sẽ được cô cẩn thận viết thành chua ngọt đắng cay, ngài A một luật sư ưu tú ổn định và trưởng thành, ngài C bác sĩ tâm lý cấm dục và sống nội tâm, cậu em F sinh viên đại học đáng yêu và bám người, ngài J công tử bột hào phóng phong lưu,..
Nói đơn giản là Diệp Tuyên biến cuộc sống của mình thành các bộ tiểu thuyết.
Vu Thời Thiên đã từng xem bài viết của Diệp Tuyên, đây cũng là điểm khiến anh thấy ngại.
Anh có lẽ là người đàn ông duy nhất không có mã số trên tài khoản công chúng, vì khi Diệp Tuyên và anh ở bên nhau cô mới chỉ ly thân với chồng trước chứ chưa phải là chính thức ly hôn.
Anh nghĩ có lẽ do đề tài lệch lạc không hợp để viết vào tác phẩm.
Anh xoa chóp mũi có chút cay cay, bên cạnh anh không biết là cậu em F hay là cậu em H đã khóc đẫm cả nước mắt.
Vu Thời Thiên rất muốn đưa cho cậu ta giấy lau chỉ tiếc là anh không mang theo khăn giấy.
Tô Đồng cũng phải kìm nước mắt, đuôi mắt dưng dưng tiếp tục phát biểu "Cháu ở bên cạnh mẹ học được là phải đối xử thành thật với lòng mình, phải gìn giữ sự chân thực.
Cháu nghĩ những người hôm nay tới đây từ biệt mẹ cháu, nhất định cũng là những người yêu quý mẹ cháu, là những người làm chứng cho sự tồn tại thật sự của mẹ cháụ Tuy mẹ cháu nói là người sau khi chết sẽ trở về với cát bụi nhưng cháu vẫn luôn bằng lòng tin rằng, mẹ cháu sẽ ở trong bầu trời đêm dõi theo chúng ta." "Cảm ơn các vị hôm nay đã tới đây." Người thiếu nữ tựa như hoa linh lan căng tràn sương sớm, khi cô khẽ nghiêng người có giọt sương long lanh từ trên trời rơi xuống.
Trong lòng Vu Thời Thiên như một vũng nước tù dù vứt cái gì xuống cũng không có bọt nước nào bắn lên mà chỉ có tiếng ùng ục và bọt khí sủi lên.
Anh có chút ngẩn ngơ, một cảm giác lạ từ dưới chân truyền lên, có thứ gì đó từ từ chạy qua lồng ngực, nghẹn lại ở cổ họng và xoang mũi.
Khóe mắt đau nhức như bị kiến cắn.
Khi anh bình tĩnh lại đưa tay lên xoa, bên mặt đã thấy một hàng mồ hôi ướt nóng.
Khi Tô Đồng trở về nhà đã gần mười giờ tối, dù có sự giúp đỡ của công ty tang lễ và các dì các chị ở phòng làm việc Diệp Tuyên nhưng bên gia quyến từ đầu đến cuối chỉ có một mình cô, khiến cô bận tới mức đầu óc quay cuồng, đến cơm cũng chưa ăn, cả cơ hội để trốn vào một góc tự chữa lành vết thương cũng không có.
Cô cẩn thận đặt hũ tro cốt lạnh lẽo lên bàn ăn và nói "Mẹ ơi chúng ta về nhà rồi." Vốn dĩ còn có các bước như bước qua chậu than, rửa lá bưởi..
nhưng Tô Đồng lược bỏ hết.
Đối với cô mà nói, đây cũng không phải chuyện xui xẻo gì mấy.
Cô tháo bím tóc tết ra, tóc bị nếp không thể lập tức tơi ra được, cô vừa chải tơi tóc vừa đi về phía phòng tắm, đôi dép lê màu be lặng lẽ bước qua sàn gỗ sáng bóng.
Chiếc kẹp tóc hoa cúc nhỏ được đặt trên bồn rửa tay sứ trắng, váy đen với tất trắng và bộ đồ lót trắng thuần


⬅ Trước Tiếp ➡