Quả nhiên, Bùi Kinh Triều không chết. Hắn là đại đệ tử dưới trướng chưởng giáo của Ly Sơn Kiếm Phái một trong mười hai đại tiên môn. Không chỉ nổi danh lẫy lừng trong giới tu sĩ mà ngay cả thường dân trong nhân gian cũng nghe danh hắn như sấm bên tai.
Ngay cả ở huyện nhỏ như Nhu Nam, Ngu Ý cũng thường xuyên nghe được tin tức về hắn.
Cho dù nữ chính không còn bên cạnh hắn cũng hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến tiến trình cốt truyện của Bùi Kinh Triềụ Hắn vẫn y hệt như trong nguyên tác, trước tiên là tỏa sáng trong đại hội tông môn, sau đó lại giành được thần binh tuyệt thế trong bí cảnh.
Tại Pháp Hội Cửu Châu, hắn càng áp đảo quần hùng, giành lấy ngôi đầu, trở thành người dẫn đầu trong lớp tu sĩ trẻ của các tiên môn.
Danh vọng của Bùi Kinh Triều ngày càng cao, dĩ nhiên, cũng như nguyên tác, nữ tu ái mộ hắn nối tiếp nhau không ngớt.
Trong nguyên tác, nữ chính là người duy nhất được Bùi Kinh Triều đối đãi khác biệt. Nàng ấy giống như một cái bia sống, bị những người ái mộ hắn trong sáng ngoài tối giày vò không ít.
Các nữ phụ yêu Bùi Kinh Triều thì đố kỵ nữ chính. Các nam phụ đi theo Bùi Kinh Triều thì cảm thấy nữ chính chỉ là một tiểu bạch hoa thiên tư bình thường, không xứng với đại ca của họ.
Ngay cả nữ chính cũng trong hoàn cảnh liên tục bị nhắm đến và hạ thấp mà bắt đầu nghi ngờ bản thân, dần trở nên tự ti rụt rè, thấp hèn đến tận bụi đất.
Hiện tại Ngu Ý đã bỏ trốn, vị trí của nữ chính bên cạnh Bùi Kinh Triều bỏ trống, các nữ phụ vì muốn trở thành người cạnh bên hắn liền dốc toàn lực tranh đoạt. Mỗi lần Ngu Ý ra ngoài đều có thể nghe được đủ loại tin đồn về hắn và các hồng nhan tri kỷ khác nhaụ
Chỉ có điều tất cả đều là những lời đồn mập mờ không rõ thật giả, không một mối nào là xác định rõ ràng.
Điều này buộc Ngu Ý chỉ có thể tiếp tục co mình trong nơi nhỏ bé này, không dám đi xa, sợ rằng hào quang nữ chính vẫn còn treo trên trán mình, chỉ cần bước ra là sẽ đụng trúng nhân vật nào đó trong truyện, rồi mở ra “cuộc đời bị ghét bỏ của tiểu bạch hoa”.
“Quéc quéc.” Tiếng kêu của Hạc sư huynh kéo Ngu Ý trở lại thực tại. Nàng nhìn theo hướng Đan Đỉnh Hạc vươn cổ ra hiệu, liền thấy quán rượu quen thuộc kia.
Hạc sư huynh rất thích ăn món cá hấp ở quán rượu đó, Ngu Ý bèn chiều theo ý nó, dắt nó đi vào trong quán.
Hai người họ là khách quen nơi này, đến mức không cần Ngu Ý mở miệng gọi món, tiểu nhị đã thành thạo hô vào trong bếp “Hạc sư huynh đến rồi, năm đĩa cá hấp, tái một chút, ít muối ”
Đan Đỉnh Hạc vui sướng kêu “quéc quéc” hai tiếng, Ngu Ý bật cười khúc khích “Đa tạ tiểu ca.”
Một người một hạc, dưới ánh mắt dò xét của thực khách, ngồi xuống vị trí sát cửa sổ, ánh nhìn tập trung vào bọn họ cũng nhanh chóng dời đi.
Ngu Ý nâng chén trà nhấp từng ngụm chậm rãi, nghe thấy ở bàn bên mấy người ăn mặc như thương nhân hành tẩu đang trò chuyện “Với tốc độ của linh mã ngươi, từ đây đến chân núi Ly Sơn còn mất bao lâu?”