Ngu Ý còn chưa kịp bước vào miếu Sơn Thần thì đã nghe thấy tiếng đánh nhau vọng ra từ bên trong.
Vài dãy núi quanh đây đều là đất hoang nước độc, ngoài Bí cảnh Trúc Lâm được dựng trên một tiểu linh nhãn thì phạm vi xung quanh mấy nghìn dặm chẳng có linh mạch nào, thông thường chẳng bao giờ thấy bóng dáng một tu sĩ. Vậy mà đêm nay lại náo nhiệt như vậy.
Nàng vừa trải qua màn kịch nơi vùng đất cạn, chẳng buồn để ý xem bên trong miếu Sơn Thần là ai đang giao chiến, cũng chẳng muốn dính dáng vào, lập tức quay người định rời đi, tìm một nơi khác.
Thế nhưng đúng lúc đó, trong miếu Sơn Thần bất ngờ vang lên một tiếng nổ lớn ầm vang, nổ tung ra theo một luồng khí mạnh, xé toạc làn sương mù chỉ trong chớp mắt, tràn tới sau lưng Ngu Ý như một cơn bão.
Nàng phản ứng cực nhanh, rút kiếm quay đầu, ánh kiếm xanh biếc kết thành một màn chắn, nghiền nát sạch sẽ những viên gạch đá đang bay tới.
Ngay sau loạt gạch đá, một bóng người bị chấn động bay ngược ra ngoài vì sóng xung kích, mắt thấy sẽ va thẳng vào màn kiếm khí, Ngu Ý vội thu kiếm lại, đưa tay đỡ lấy eo người đó, theo cơn khí lốc lùi lại phía saụ
Vòng eo dưới tay nàng mềm mại nhỏ nhắn, cơ thể cũng nhẹ bẫng là một cô nương vận váy hồng.
Cô nương ấy bị thương rất nặng, gương mặt tái nhợt, đôi mày liễu nhíu chặt, giữa mi tâm điểm một đóa hoa điền đỏ như máu, yếu ớt nôn ra một ngụm máu tươi, mềm oặt đổ vào lòng nàng.
Ngu Ý vội vàng đỡ lấy nàng ấy, vừa định mở miệng hỏi thì chợt nghe một giọng nói quen thuộc mà ồn ào đột ngột vang lên “Đúng rồi, chủ nhân, chính là như vậy Ngài mau chóng ngất đi Nữ chính lương thiện từ bi, có tấm lòng Bồ Tát, tuyệt đối sẽ không bỏ mặc ngài đâụ Như thế các ngài mới có cơ hội ở bên nhau ”
Ngu Ý “???”
Nàng kinh ngạc nhìn người thiếu nữ trong lòng mình đang yếu ớt vô cùng, rồi đột ngột rụt tay lại, một cước đá nàng ấy bay ra xa, sau đó nhanh chóng lao vào màn sương mù, không thấy bóng dáng đâu nữa.
Tiết Trầm Cảnh lấm lem bụi đất ngồi dậy từ dưới đất, tay ôm lấy eo bị đá một cú rất mạnh, vừa tức vừa buồn cười “Lương thiện từ bi, tấm lòng Bồ Tát?”
Hệ thống “...”
Sao có thể như vậy được chứ? Nữ chính ngọt ngào của nó, dễ thương lương thiện, người gặp người thương, hoa gặp hoa nở, sao có thể làm ra chuyện như vậy ? Chắc chắn là Tiết Trầm Cảnh đã làm nàng ấy bị ô nhiễm rồi
Không có nó bên cạnh suốt năm năm qua, chắc hẳn nàng ấy đã chịu nhiều khổ cực nên mới trở nên cảnh giác như thế, không còn dễ dàng tin tưởng ai. Hu hu hu, tất cả đều là lỗi của nó và nam chính
Vì muốn khiến Ngu Ý nhanh chóng chấp nhận mình, Tiết Trầm Cảnh đã cố ý giả làm nữ nhân.
Theo như chàng quan sát, con người thường dễ hạ thấp cảnh giác trước các cô nương xinh đẹp, huống chi chàng còn cố tình mang thương tích nặng, trông yếu đuối đáng thương, không gây ra chút uy hiếp nào.
Kết quả nàng lại thẳng chân đá chàng bay đi
Tiết Trầm Cảnh đứng dậy từ dưới đất, sắc mặt u ám, chàng liếc nhìn về phía Ngu Ý bỏ chạy, rồi lững thững ẩn mình vào trong mê chướng.
Trong ngọn núi này, lần lượt lại có thêm mấy nhóm người tiến vào, đều là lần theo manh mối của Kiếm Thạch ở thị trấn Ly Sơn mà đến. Mê chướng của Địa Trọc bao phủ toàn bộ rừng núi, khiến cho những kẻ đặt chân vào đều lạc mất phương hướng.
Phong cảnh và sự vật trong mê chướng đều nằm trong sự khống chế của Tiết Trầm Cảnh, chàng biết rõ hướng đi của Ngu Ý, chỉ cần muốn là có thể dễ dàng tìm thấy nàng.
Thậm chí, không cần chàng phải đi tìm, chỉ cần điều động Địa Trọc khiến mê chướng thay đổi một chút là có thể dẫn nàng quay trở lại trước mặt chàng.
...