⬅ Trước Tiếp ➡
Bên kia, Ngu Ý từ miếu Sơn Thần lao ra ngoài, rất nhanh liền bị màn sương mù dày đặc bao phủ tứ phía. Nhìn quanh chỉ thấy một màu trắng mờ mịt che khuất trời đất, trong sương chỉ lờ mờ thấy bóng cây, tiếng chim chóc côn trùng hầu như cũng không nghe rõ.
Ngu Ý chạy ra ngoài không phải là hành động mù quáng. Miếu Sơn Thần đã cho nàng biết vị trí hiện tại của mình.
Ở đây có miếu thì hẳn từng có dấu chân người. Mà nơi có dấu chân người thì chắc chắn có đường đi. Dù con đường đó đã bị bỏ hoang nhiều năm giống như ngôi miếu, cỏ dại mọc đầy, rất ít người qua lại, nhưng vẫn còn sót lại dấu vết của việc khai mở bằng bàn tay con người.
Đi men theo con đường đá xanh dẫn xuống núi, ít nhất nàng cũng nắm được phương hướng, còn hơn là cứ mù mịt chạy loạn trong màn sương dày đặc.
Khi đá Tiết Trầm Cảnh rồi bỏ chạy, nàng đã cố ý tìm con đường mòn bên phải miếụ Màn sương dày đặc làm nhòe cả không gian và khoảng cách, Ngu Ý chỉ có thể âm thầm đếm bước chân, đến đoạn trong ký ức nơi con đường nên xuất hiện thì dừng lại.
Quả nhiên, dưới một đám cỏ dại và bụi rậm rối rắm, nàng tìm được bậc đá xanh.
Ngu Ý men theo bậc đá đi xuống một đoạn, đột nhiên nghe thấy một tiếng rên yếu ớt vang lên. Nàng siết chặt thanh kiếm Thanh Trúc trong tay, lại nghe thêm hai tiếng rên “ái da ái da” đau đớn vọng ra từ bóng một thân cây phía trước.
Một ông lão tóc bạc ngồi tựa vào gốc cây to bên bậc đá, bên tay phải là một cái gùi nhỏ đựng đầy thảo dược.
Là người đi hái thuốc sao?
Tuy Vân Sơn không có linh mạch, không phải là tiên sơn, nhưng đối với người thường thì nơi đây lại là rừng núi phong phú sản vật, thỉnh thoảng vẫn có dân làng quanh vùng vào núi săn bắn hoặc hái thuốc.
Sau những chuyện vừa xảy ra, trong lòng Ngu Ý có chút nghi ngờ ông lão hái thuốc này. Nhưng nàng trầm ngâm một lát rồi vẫn chủ động bước lại gần.
Dù sao nếu quả thực đây là một ông lão hái thuốc bị thương, để ông lại nơi này một đêm, nếu gặp phải tên ma đầu kia, e rằng ông lão khó mà sống được.
Ông lão nghe thấy tiếng động liền nắm lấy cái liềm bên cạnh, vừa sợ vừa hoảng hốt ngẩng đầu lên.
Ngu Ý vội lên tiếng “Lão bá, đừng sợ, ta là Hạc tiên cô, chính là tiểu cô nương thường dẫn theo một con Đan Đỉnh Hạc đi loanh quanh gần đây đó.”
Hạc sư huynh ở vùng này khá nổi tiếng, nên liên đới đến nàng cũng được gán cho danh hiệu “Hạc tiên cô”.
Quả nhiên sau khi nghe nàng nói, ông lão liền buông cái liềm trong tay xuống, xúc động nói “Hạc tiên cô, thật tốt quá May mà gặp được cô, nếu không thì già này chắc đã phơi xác ở đây rồi.”
Ngu Ý bước đến gần, vừa quan sát ông, vừa hỏi han tình trạng của ông lão.
Ông lão gù lưng, hơi ngẩng mặt lên, khuôn mặt gầy gò đầy nếp nhăn, áo vải thô trên người bị sương lạnh thấm ướt, run rẩy ôm lấy cánh tay.
Ông lão cố nén một trận ho khan, đợi đến khi dịu lại mới chậm rãi nói “Ta vốn đã hái thuốc xong, định đến căn chòi lưng chừng núi nghỉ qua đêm, sáng hôm sau xuống núi. Nào ngờ đi được nửa đường thì sương mù càng lúc càng dày, ta vô ý trượt ngã, gãy chân, không thể cử động, hơi động một cái là đaụ”
Bên dưới con đường núi này, lưng chừng Vân sơn Sơn có một căn lều nhỏ, những thợ săn hay tiều phu lên núi thường qua đêm ở đó.
Ngu Ý liếc nhìn chân phải được nẹp sơ sài bằng cành cây của ông lão, chỗ vết thương đã được đắp một lớp thảo dược nghiền nát, trong lòng nàng phần nào dẹp bớt sự nghi ngờ.
“Sương mù này có chút kỳ lạ, rất dễ lạc đường. Lão bá, ta đưa ông đến căn chòi nghỉ trước, đợi sáng mai nếu sương tan, ta sẽ đưa ông xuống y quán dưới huyện.”
Ông lão gật đầu liên tục, miệng cảm ơn không ngớt.
⬅ Trước Tiếp ➡