... Đừng chạy, nàng muốn ở bên ta, nàng chẳng muốn đi đâu cả, chỉ cần ở bên ta, thích ta là được rồi...
... Thích ta thích ta thích ta thích ta thích ta...
Toàn bộ đầu óc của Ngu Ý bị nhồi nhét đầy những suy nghĩ như thế, từng dây thần kinh bị xúc tu lạnh lẽo của chàng quấn lấy, như có ai đó cầm loa phóng thanh gào lên bên tai “Thích ta Thích ta Bây giờ lập tức phải yêu ta ngay...”
Đầu nàng sắp muốn nổ tung, không thể chịu đựng nổi nữa, liền mở trừng mắt, giận dữ quát “Ngươi phiền quá rồi đấy? ”
Âm thanh trong đầu lập tức ngưng bặt, Tiết Trầm Cảnh tựa như bị tiếng quát của nàng làm cho ngơ ngác, nét mặt sững lại.
Tuy nhiên, chàng chỉ ngẩn người trong chốc lát, ánh bạc trong mắt càng trở nên rực rỡ, lại tiến sát hơn về phía nàng.
Trong đầu Ngu Ý, sóng âm thanh lại cuộn trào, lần này còn mãnh liệt hơn trước, giống như muốn cải biến nhận thức của nàng, khiến nàng giống như những ma vật khác, cam tâm tình nguyện trở thành tù binh dưới chân chàng.
Rồi nàng dần nhận ra, tên ma đầu này, chàng chỉ biết cầm loa hét vào đầu nàng, nào có hiểu “thích” là gì.
Giống như thể chàng cầm bút điên cuồng vẽ chữ “giải” trong đầu nàng, nhưng bản thân lại chẳng hề biết đáp án đúng của bài toán là gì. Vì vậy nên tuy rất cố gắng, nhưng kết quả cũng chỉ là con số không tròn trĩnh.
Ngu Ý bị chàng làm cho phiền muốn chết, nhưng lại chẳng hề bị tẩy não. Nàng bực bội nhổ một bãi nước bọt lên mặt Tiết Trầm Cảnh “Phì, ta sẽ không bao giờ thích ngươi ”
Trừ phi nàng phát điên, mới đi yêu một kẻ quái vật thế này Nàng là nữ chính trong thế giới giấy thì sao chứ, trong truyện viết rằng nàng phải HE với phản diện thì sao chứ? Nàng tuyệt đối không để ngòi bút của người khác điều khiển số phận mình
Nàng có thể vứt bỏ Bùi Kinh Triều thì cũng có thể vứt bỏ Tiết Trầm Cảnh. Cớ gì nàng phải chọn bạn trai trong đống rác?
Tiết Trầm Cảnh chớp mắt, tròng mắt dọc màu bạc co rút lại thành một chấm tròn, trong mắt thoáng hiện vẻ nghi hoặc, khiến chàng trông giống con người hơn đôi chút.
Chàng không hiểu, tại sao cách này lại không có tác dụng với nàng.
Nhưng Tiết Trầm Cảnh không phải loại ma đầu dễ dàng từ bỏ. So với việc tốn công lấy lòng nàng, nếu có thể tẩy não để khiến nàng si mê mình, hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống thì cách đó còn đơn giản và nhanh gọn hơn nhiềụ
Chàng dùng một tay bóp chặt lấy mặt nàng, ngón cái của tay kia lau đi dấu vết nước trên má, đầu ngón tay móc lấy một sợi tơ bạc, lau sạch bọt nước miếng nàng vừa phun lên mặt chàng, rồi bôi ngược lại hết lên mặt nàng.
Ngu Ý “...”
Một chiếc xúc tu lạnh lẽo, trơn nhẫy tách môi nàng ra, chui thẳng vào miệng.
Ngu Ý trợn to mắt, ú ớ vùng vẫy. Tuy không nhìn thấy chiếc xúc tu trong suốt ấy, nhưng nàng có thể cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của nó.
Nó bám chặt lấy cổ và cằm nàng, cạy răng nàng ra, cọ xát nơi đầu lưỡi, đầu xúc tu gần như thọc vào tận cổ họng. Xúc tu to bản khiến miệng nàng bị căng ra, rồi bị bịt kín không chút khe hở.
Tiết Trầm Cảnh hạ mắt nhìn, qua lớp da trong suốt của xúc tu, chàng thấy sâu trong khoang miệng nàng đang co rút, nôn khan theo phản xạ vì bị dị vật xâm nhập.
Hệ thống đã chết trân, nó không thể tin nổi mà khuyên “Chủ nhân, đây mới là lần thứ ba các ngài gặp nhau thôi mà, làm vậy có hơi nóng vội quá không? Quá là thất lễ rồi đấy?”
Thực ra nó muốn nói là quá mức biến thái rồi.
Tiết Trầm Cảnh không để ý tới nó, chàng lại ngước mắt lên, gắt gao nhìn vào mắt Ngu Ý. Những sợi tơ vô hình tỏa ra từ đồng tử chàng như bào tử từ mũ nấm phun ra, thấm vào bảy khiếu của nàng, rồi cắm rễ sâu trong thức hải, quấn lấy từng sợi thần kinh.