Nàng chỉ một lòng muốn rời khỏi địa phận của tông môn mà nam chính ở đó, không muốn dính dáng đến chàng chút nào. Gấp rút đi hơn một tháng, nàng đến được địa giới huyện Nhu Nam, hoàn toàn tình cờ tiến vào một động phủ tu luyện của một tán tụ
Tán tu đó đã gần hết thọ nguyên, đang tiếc nuối cả đời không thu nhận được đệ tử, không có người kế thừa y bát. Ngay cả con tiên hạc nuôi bên người cũng không ai chăm sóc.
Vừa thấy Ngu Ý đang choáng váng bước vào, lão vui mừng đến suýt phát khóc, lập tức vừa đe dọa vừa dụ dỗ nàng bái sư.
Ngu Ý xuyên đến một thế giới tiên hiệp, trong lòng cũng rất khát khao đạo pháp thần thông có thể lên trời xuống đất. Trong nguyên tác nàng chưa từng thấy cái tên của vị tán tu này, bèn nghĩ rằng chắc là nhân vật qua đường không dính líu gì đến cốt truyện chính, liền sảng khoái đồng ý.
Sau khi nhận nàng làm đồ đệ, tán tu liền giúp nàng dẫn linh khí tẩy tủy, truyền hết tu vi cả đời vào cơ thể nàng, xây dựng linh cơ cho nàng. Sau đó, lão còn giao lại toàn bộ bí tịch công pháp, phù lục pháp bảo tích góp trong động phủ, cùng với con tiên hạc luôn đồng hành bên mình cho Ngu Ý.
Ngu Ý còn chưa kịp hiểu rõ vị sư phụ mới này thì ngay ngày thứ hai sau khi trút bỏ được tâm nguyện, tán tu liền cạn kiệt thọ nguyên, thiền hóa mà đi.
Sau đó, nàng liền an ổn sống lại trong động phủ, vừa chăm tiên hạc, vừa nghiên cứu công pháp mà tán tu để lại.
Lần ẩn cư này kéo dài suốt năm năm.
Để tránh vô tình bị cuốn vào dòng chảy cốt truyện gốc, suốt năm năm ấy Ngu Ý rất ít khi ra ngoài, mỗi tháng chỉ ra khỏi cửa hai lần, dựa vào kiếm thuật và đạo pháp tự học để kiếm chút sinh hoạt phí cho nàng và tiên hạc, tiện thể nghe ngóng tin tức bên ngoài, đặc biệt là động tĩnh của Bùi Kinh Triềụ
Dĩ nhiên nàng không cho rằng việc mình chôn sống Bùi Kinh Triều khi trước là đủ để giết chết hắn. Hắn là nam chính kia mà, mạng lớn lắm.
Quả nhiên, Bùi Kinh Triều không chết. Hắn là đại đệ tử dưới trướng chưởng giáo của Ly Sơn Kiếm Phái một trong mười hai đại tiên môn. Không chỉ nổi danh lẫy lừng trong giới tu sĩ mà ngay cả thường dân trong nhân gian cũng nghe danh hắn như sấm bên tai.
Ngay cả ở huyện nhỏ như Nhu Nam, Ngu Ý cũng thường xuyên nghe được tin tức về hắn.
Cho dù nữ chính không còn bên cạnh hắn cũng hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến tiến trình cốt truyện của Bùi Kinh Triềụ Hắn vẫn y hệt như trong nguyên tác, trước tiên là tỏa sáng trong đại hội tông môn, sau đó lại giành được thần binh tuyệt thế trong bí cảnh.
Tại Pháp Hội Cửu Châu, hắn càng áp đảo quần hùng, giành lấy ngôi đầu, trở thành người dẫn đầu trong lớp tu sĩ trẻ của các tiên môn.
Danh vọng của Bùi Kinh Triều ngày càng cao, dĩ nhiên, cũng như nguyên tác, nữ tu ái mộ hắn nối tiếp nhau không ngớt.
Trong nguyên tác, nữ chính là người duy nhất được Bùi Kinh Triều đối đãi khác biệt. Nàng ấy giống như một cái bia sống, bị những người ái mộ hắn trong sáng ngoài tối giày vò không ít.
Các nữ phụ yêu Bùi Kinh Triều thì đố kỵ nữ chính. Các nam phụ đi theo Bùi Kinh Triều thì cảm thấy nữ chính chỉ là một tiểu bạch hoa thiên tư bình thường, không xứng với đại ca của họ.
Ngay cả nữ chính cũng trong hoàn cảnh liên tục bị nhắm đến và hạ thấp mà bắt đầu nghi ngờ bản thân, dần trở nên tự ti rụt rè, thấp hèn đến tận bụi đất.
Hiện tại Ngu Ý đã bỏ trốn, vị trí của nữ chính bên cạnh Bùi Kinh Triều bỏ trống, các nữ phụ vì muốn trở thành người cạnh bên hắn liền dốc toàn lực tranh đoạt. Mỗi lần Ngu Ý ra ngoài đều có thể nghe được đủ loại tin đồn về hắn và các hồng nhan tri kỷ khác nhaụ
Chỉ có điều tất cả đều là những lời đồn mập mờ không rõ thật giả, không một mối nào là xác định rõ ràng.