Điều này buộc Ngu Ý chỉ có thể tiếp tục co mình trong nơi nhỏ bé này, không dám đi xa, sợ rằng hào quang nữ chính vẫn còn treo trên trán mình, chỉ cần bước ra là sẽ đụng trúng nhân vật nào đó trong truyện, rồi mở ra “cuộc đời bị ghét bỏ của tiểu bạch hoa”.
“Quéc quéc.” Tiếng kêu của Hạc sư huynh kéo Ngu Ý trở lại thực tại. Nàng nhìn theo hướng Đan Đỉnh Hạc vươn cổ ra hiệu, liền thấy quán rượu quen thuộc kia.
Hạc sư huynh rất thích ăn món cá hấp ở quán rượu đó, Ngu Ý bèn chiều theo ý nó, dắt nó đi vào trong quán.
Hai người họ là khách quen nơi này, đến mức không cần Ngu Ý mở miệng gọi món, tiểu nhị đã thành thạo hô vào trong bếp “Hạc sư huynh đến rồi, năm đĩa cá hấp, tái một chút, ít muối ”
Đan Đỉnh Hạc vui sướng kêu “quéc quéc” hai tiếng, Ngu Ý bật cười khúc khích “Đa tạ tiểu ca.”
Một người một hạc, dưới ánh mắt dò xét của thực khách, ngồi xuống vị trí sát cửa sổ, ánh nhìn tập trung vào bọn họ cũng nhanh chóng dời đi.
Ngu Ý nâng chén trà nhấp từng ngụm chậm rãi, nghe thấy ở bàn bên mấy người ăn mặc như thương nhân hành tẩu đang trò chuyện “Với tốc độ của linh mã ngươi, từ đây đến chân núi Ly Sơn còn mất bao lâu?”
“Cũng chỉ hai ba ngày, chậm nhất là không quá ba ngày, ngài cứ yên tâm, hai con ngựa của ta không phải loại thường đâu, đảm bảo có thể đưa các ngài đến Ly Sơn trước đại hôn của đạo quân.”
Vừa nghe thấy hai chữ “Ly Sơn”, tai Ngu Ý lập tức dựng lên.
Nàng nhìn ra ngoài qua cửa sổ, quả nhiên thấy ở bãi đất trống phía sau tửu lâu buộc hai con ngựa đen. Hai con ngựa đó cao lớn khỏe mạnh, khí cốt cường tráng, toàn thân linh khí lưu chuyển, vừa nhìn đã biết được nuôi bằng linh thảo linh đan, hoàn toàn khác biệt với ngựa thường.
Dừng lại cùng với chúng còn có hai cỗ xe hàng lớn, hàng hóa được đóng kín trong những thùng gỗ lớn sơn đỏ.
“Càng nhanh càng tốt, bọn ta làm tiểu thương buôn bán nhỏ, chỉ muốn nhân lúc đông đúc náo nhiệt mà kiếm thêm vài mối. Nếu chậm trễ chút nữa thì e là bỏ lỡ thời cơ rồi.”
“Phải đấy phải đấy, ta hiểu mà.” Người đáp là chủ nhân của linh mã, sống dựa vào việc chở hàng thuê. Hắn xòe bàn tay to ra, nói “Còn năm ngày nữa là đến đại hôn của Bùi Đạo Quân và Dục Tú tiên tử, đến lúc ta với các vị tới thành Ly Sơn, e là người tụ hội náo nhiệt cũng gần đến đông đủ rồi, hai xe hàng này của ngài không lo không bán được đâụ”
“Ta nói thật nhé, một sự kiện lớn như vậy, tu sĩ khắp tứ hải cửu châu đều tụ hội về thành Ly Sơn, vậy mà ngài chỉ chở có hai xe hàng đi, tính ra vẫn là ít đấy.”
Tên hành thương đáp “Ngươi không biết có bao nhiêu thương nhân đang đổ về đó, ai cũng mong kiếm được một phần cháo. Bọn ta làm ăn nhỏ, chỉ có thể nhặt nhạnh qua kẽ tay Thương hành họ Tiết thôi, nếu ham quá, hàng hóa tồn kho thì lại thành lỗ vốn.”
Tay Ngu Ý đang cầm chén trà run lên, hơi thở kích động đến nỗi trở nên gấp gáp.
Nàng vừa nghe thấy gì? Đại hôn của Bùi đạo quân và Dục Tú tiên tử?
Dục Tú tiên tử chẳng phải chính là nữ phụ độc ác trong cốt truyện gốc, người vì mê luyến Bùi Kinh Triều mà điên cuồng đố kỵ nữ chính sao? Chúc mừng nàng ta cuối cùng cũng được như ý nguyện.
Bùi Kinh Triều thành thân với người khác, chẳng phải có nghĩa là đoạn nghiệt duyên giữa hắn và nữ chính rốt cuộc cũng chấm dứt rồi sao? Ngu Ý mơ hồ như nghe thấy tiếng hào quang nữ chính trên đầu mình vỡ vụn, âm thanh thật dễ chịụ
Chỉ còn năm ngày nữa Đợi đến khi Bùi Kinh Triều thành hôn, mọi chuyện lắng xuống, nàng sẽ có thể đi bất cứ đâu mình muốn