Dứt lời, cô liếc nhìn ba Đỗ vẫn đang cùng Chu Thanh nói chuyện phiếm, nói nhỏ “Chuyện này tuyệt đối không thể để cho ba biết.”
Mẹ Đỗ thở dài, ánh mắt theo hướng cô nhìn qua, Chu Thanh nhận thấy ánh mắt của hai mẹ con, quay đầu sang một bên, lễ phép gật đầu với mẹ Đỗ.
“Nếu Tô Mục lại đi ra ngoài, con cũng có thể tìm một người đàn ông.” Mẹ Đỗ tức giận nói, dùng ánh mắt ra hiệu hướng tới Chu Thanh “Tên này không tệ, nhìn trong sạch, không có gian xảo lòe loẹt."
Cơ thể Đỗ Triều Nhan hơi khựng lại, sau đó cô cười gượng gạo cụp mắt xuống, có lẽ đây là ăn ý ngầm giữa hai mẹ con?
Sau khi chậm rãi lái xe từ vùng ngoại ô đến đường cao tốc đến thành phố Lâm, Đỗ Triều Nhan đang buồn ngủ dựa vào ghế ngủ thiếp đi.
Ánh sáng rực rỡ của mặt trời lặn chiếu từng mảng trên khuôn mặt cô qua cửa kính xe hơi, làm cho các đường nét thanh tú trên khuôn mặt trở nên rõ ràng hơn. Hết lần này tới lần khác, người đàn ông nhìn gương mặt cô qua gương chiếu hậu, trong lòng chưa từng có loạn nhịp, lúc này trong lồng ngực lại mạnh mẽ đập rộn ràng.
Đường đi trên cao tốc rất êm nên cô cũng ngủ ngon lành.
Năm tháng bình yên, không biết tại sao từ này đột nhiên hiện lên trong đầu người đàn ông, anh cười nhạt, nếu như lúc nào cũng có thể ở bên Đỗ Triều Nhan như thế này, quả thực là khoảng thời gian yên bình.
Trước khi kịp nhận ra, anh đã lặng lẽ nắm tay Đỗ Triều Nhan, những đốt ngón tay mềm mại ở trong lòng bàn tay anh, mười ngón tay đan vào nhau, cảm giác ấm áp lan tỏa khắp lòng bàn tay, niềm hạnh phúc ngọt ngào xoa dịu con nai đang hỗn loạn trong lồng ngực anh.
Người đàn ông nhướng mày, nghiêng đầu hưởng thụ rồi dựa lưng vào ghế.
“Rất nguy hiểm khi lái xe bằng một tay.” Đỗ Triều Nhan mở mắt và giơ hai tay lên như để nắm lấy tay lái “Em không ngờ thư ký Chu trông lạnh lùng như băng, nhưng lại rất dính người."
Chu Thanh khẽ liếc cô một cái, nhưng không có ý định buông tay ra, ngược lại còn kéo cô đè lên đùi mình.
Đi đọ sức lực với đàn ông là vô nghĩa, đặc biệt là là người đàn ông mới xuất ngũ nữa.
Cô biết rằng người hiểu rõ thời thế mới là người tài giỏi, Đỗ Triều Nhan không hề giãy dụa, cô nằm nghiêng người qua, mắt nhìn chằm chằm vào sườn mặt của người đàn ông.
Thực ra mẹ xem trọng Chu Thanh cũng là bình thường, bởi vì anh trông rất phong độ, giống như một nhân vật chính diện trong một bộ phim truyền hình cổ trang, với tam đình ngũ nhãn cùng vẻ ngoài cứng rắn đáng tin cậy.
Tam đình ngũ nhãn câu tục ngữ cổ của người Trung Quốc, chỉ tỉ lệ tiêu chuẩn về chiều ngang và chiều dài của một khuôn mặt hoàn hảo.
Nếu không phải do người đàn ông này chủ động, cô nghĩ rằng có lẽ sẽ không bao giờ mình có thể ở bên anh.
Hai người làm việc với nhau gần hai năm, sau khi cô lui về, Chu Thanh được Tô Mục thu nhận dưới trướng, bởi vì năng lực công việc của anh rất mạnh nên cơ bản đều xử lý công việc bên ngoài, thỉnh thoảng Đỗ Triều Nhan có việc gì thì anh cũng có thể đến làm tài xế.
Ba năm trước, khi có người phụ nữ mang thai tìm đến cửa, anh là người đã giúp đỡ và đưa người ra khỏi nhà.