Theo thói quen, Tô Mục chọn đưa Đỗ Triều Nhan lên xe trước rồi nhìn cô rời khỏi biệt thự.
Trong tầm mắt người đàn ông có thể nhìn thấy, Đỗ Triều Nhan vẫn kéo cửa kính xe xuống, miễn cưỡng vẫy tay chào tạm biệt gã.
Bên trong chiếc xe kinh doanh màu đen, Chu Thanh với cái đầu láng bóng và bộ vest bảnh bao, chống cùi chỏ lên cửa sổ, chiêm ngưỡng màn trình diễn của cô, khóe miệng thỉnh thoảng nhếch lên như thể anh đang khen thưởng về kỹ năng diễn xuất của cô.
“Như vậy có đẹp không?” Đỗ Triều Nhan sắc mặt lạnh lùng trừng mắt nhìn người đàn ông trong kính chiếu hậụ
Người đàn ông cười khẽ, đậu xe ở góc đường cách xa con đường chính, cởi dây an toàn, dùng cánh tay mạnh mẽ đỡ ghế phụ rồi hôn lên môi cô một cách thô bạo.
“Đẹp.” Anh ta trả lời ngắn gọn, sau đó ngồi lại và thắt dây an toàn.
Do nụ hôn bất ngờ này khiến hai má Đỗ Triều Nhan có chút ửng hồng, cô ho nhẹ để che giấu sự rung động trong mắt, đưa tay về phía người đàn ông bên cạnh “Còn những thứ em yêu cầu anh chỉnh sửa thì sao?"
Người đàn ông nghiêng người mở hộp đựng đồ trước ghế phụ, lấy ra một chiếc USB màu bạc, đưa cho cô.
“Em muốn những thứ này là định ly hôn với anh ta?”
“Sao em phải ly hôn với anh ta?” Đỗ Triều Nhan cười hỏi “Chỉ là anh ta lừa dối em, chúng em vẫn yêu nhau, đã còn yêu nhau, sao lại có thể ly hôn vì một chuyện tầm thường như vậy?”
Tô Mục quá bận rộn với công việc nên không thể cùng nhau đến thăm mộ bà, việc này ba không nói nhiều, là một người đàn ông, ba có thể hiểu được lý do tại sao Tô Mục ba mươi tuổi lại quá tập trung vào công việc.
Ngược lại, mẹ từng trải biết ít nhiều nội tình bên trong là chút câu chuyện của sự cám dỗ, bà đã luôn lách qua mọi cách, bà muốn biết con gái mình có bị ép phải im lặng.
“Hai ngày nữa con không về nhà sao?” Mẹ Đỗ vừa lo lắng hỏi cô vừa dặn dò người giúp việc nhét đồ đặc sản vào thùng chiếc xe kinh doanh.
“Nói thật cho mẹ biết, có người khác làm phiền con sao?” Như sợ ba Đỗ nghe thấy, bà nắm tay Đỗ Triều Nhan bước đi xa hai bước.
Hiện tại, không có người phụ nữ mới nào đến làm phiền cô, chỉ là…
“Tại buổi xã giao tối hôm qua, có người đưa cho Tổng giám đốc Tô một người phụ nữ mới. Hình như cô ta là sinh viên đại học. Khi nào biết được thông tin cụ thể, con sẽ báo cho mẹ.”
Nhớ lại những gì Chu Thanh nói với cô trong xe, Đỗ Triều Nhan không khỏi nở nụ cười khổ, mẹ Đỗ thấy vậy lại cau mày đau lòng.
“Nhan Nhan, nếu con thực sự không thể vượt qua…” Bà nhìn vào khuôn mặt con gái mình, nhịn xuống những lời định nói xuống “Nếu con có bất kỳ điều gì bất bình, hãy nói với mẹ. Nhan Nhan mẹ là ở đây, mẹ sẽ luôn luôn ở bên cạnh con.”
Nhìn thấy mắt mẹ bắt đầu đỏ hoe, Đỗ Triều Nhan vội vàng vỗ vỗ tay gọi bà, nếu bố cô nhìn thấy điều này, cô không biết phải giải thích thế nào.
“Đã lâu không xảy ra những chuyện đó.” Cô trấn an là một lúc không tỉnh táo, chắc chỉ một hai lần thôi. Dù sao anh ta cũng nhất định không ly hôn với con vì những người phụ nữ đó.”