⬅ Trước Tiếp ➡
Mặc dù đây là chuyện thường tình, nhưng chóp mũi cô không khỏi cảm thấy chua xót, bọn họ đã ở bên nhau mười năm, giờ lại như một trò đùa.
Nhớ lại hành động đụng chạm vừa rồi của người đàn ông, Đỗ Triều Nhan cau mày, lập tức bật van nước trong phòng tắm, cô còn không kịp cởi quần áo ra, chỉ đứng dưới vòi hoa sen điều chỉnh nhiệt độ thích hợp, xả nước lên người.
“Sao tự nhiên em lại đi tắm?” Tấm kính mờ trong phòng tắm che đi sự khác thường, người đàn ông đang bận rửa mặt chỉ liếc mắt nhìn rồi xoay người cầm lấy bàn chải điện đánh răng.
“Em vừa mới làm văng nước súc miệng lên người.” Đỗ Triều Nhan thản nhiên viện cớ “Lát nữa, anh nhờ dì Phương giúp em lấy bộ đồ ngủ mới.”
“Anh sẽ lấy giúp em, em muốn cái nào?” Tô Mục hỏi với vẻ nghi ngờ.
“Không cần đâu, anh không biết nó được đặt ở chỗ nào.” Đỗ Triều Nhan bình tĩnh nói “Em muốn mặc một cái gì đó mới.”
Ăn sáng xong, Đỗ Triều Nhan đưa gã ra cửa, trong lúc chờ tài xế lái xe qua, cô cũng không quên cẩn thận chỉnh ngay ngắn cà vạt giúp gã.
“Kiếp trước anh phải tích rất nhiều phúc đức mới có thể lấy được một người vợ tốt như bà chủ Tô đây.” Tô Mục nhìn người trước mặt với nụ cười hạnh phúc trên mặt “Ít vào bếp một chút là tốt rồi, món ăn ngày hôm qua thật là mặn…”
Đỗ Triều Nhan nhướng mắt trừng gã, xiết mạnh cà vạt lại, sau khi người đàn ông cầu xin tha, cô mới nới lỏng cà vạt, giúp anh cẩn thận sửa lại cà vạt chỉnh chụ
“Anh đừng có đang sung sướng mà không biết hưởng.” Cô ngẩng mặt kiêu ngạo “Biết đâu sau này, anh khóc lóc van xin em nấu cho anh ăn, thì anh lại không ăn được.”
Có lẽ cảm thấy lời nói này thật xui xẻo, Tô Mục nhíu mày, vỗ nhẹ cái trán của cô "Nói bậy bạ gì đó, sao anh không ăn được?"
Nhìn cô rầm rì bất mãn, người đàn ông bất lực thở dài, đành thỏa hiệp "Cứ làm đi, em nấu ăn cả đời, anh cũng ăn cả đời, dù sao lớn tuổi cũng không thấy mặn nhạt nữa.”
Lần này, Đỗ Triều Nhan chỉ cười không nói gì nữa.
Trước khi tài xế lái xe ra, một chiếc xe kinh doanh màu đen tiến vào cổng, Tô Mục cau mày liếc tài xế một cái, sau đó quay đầu nhìn Đỗ Triều Nhan.
“Hôm nay em đi đâu?” Cô thường nói với gã trước khi ra ngoài, sau đó gã sẽ sắp xếp người đến đón.
“Hôm nay là ngày giỗ của bà em.” Đỗ Triều Nhan vỗ ngực người đàn ông có vẻ giận dỗi “Em đã nói với anh rồi, anh bảo mấy ngày nay anh không thể đi, nên mới nhờ thư ký Chu đưa em đi.”
Bị nhắc nhở như vậy, Tô Mục lập tức phản ứng lại, ôm lấy Đỗ Triều Nhan, tựa cằm lên đầu cô, xin lỗi với giọng điệu đầy áy náy.
“Thật xin lỗi, Triều Nhan, thời gian này anh có nhiều việc xã giao.”
“Mà thôi đi, anh cũng vì công việc mà.” Đỗ Triều Nhan giật mạnh cổ áo vest, buồn rầu đáp “Lần này em về sẽ ở lại hai ngày, anh nhớ ăn uống, ngoan ngoãn nghỉ ngơi, còn có, tốt nhất là đừng làm loạn ở bên ngoài, em mà biết được là anh chết với em ”
“Ngoài bà chủ Tô đây ra, em còn thấy anh trêu chọc ai nữa?” Tô Mục cười nhéo nhéo hai má phồng lên của cô, có chút bất đắc dĩ lẩm bẩm nói “Nhớ trở về sớm, anh sẽ rất nhớ em, em cũng sẽ nhớ anh. "

⬅ Trước Tiếp ➡