Tiếp ➡
 Cám dỗ
Bạch Lộc không thích Khanh Thiên, quyết định từ mười năm trước kia là khởi đầu của sai lầm.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên nàng đã cảm thấy đứa trẻ này rất đáng yêu. Sau đó thời gian càng về lâu về dài, Khanh Thiên trưởng thành trở thành thiếu niên mười lăm tuổi, càng nhìn càng thấy hắn quá tà khí. Bạch Lộc vẫn tương đối tin tưởng trực giác của mình.
Cho dù bọn họ từng có quan hệ thân mật nhất.
Bạch Lộc là đại đệ tử Nhất Hành phái, là đại sư tỷ của cả môn phái, võ công tối cao, tư lịch (*) già nhất, Bạch Lộc nàng muốn làm chưởng môn, vô cùng vô cùng muốn. Có lẽ là cảm thấy quyền lực càng cao, vị trí càng cao càng có thể tự do làm chuyện mình muốn làm. Mà cộng thêm từ nhỏ đến lớn đều ở trong một môn phái, muốn vì môn phái làm chút chuyện. Nên đây là nguyện vọng cả đời của Bạch Lộc.
(*) Tư cách và sự từng trải.
Mười năm trước, Bạch Lộc vẫn là người thừa kế chức chưởng môn được toàn môn phái công nhận, chỉ cần chờ sư phụ bây giờ thoái vị.
Mình tiền nhiệm là được.
Cho đến mười năm trước Bạch Lộc nhặt được một đứa bé trên cây dưới núi, đứa bé kia chính là Khanh Thiên. Bạch Lộc vẫn còn trẻ tuổi, mặc dù đã chừng một trăm tuổi nhưng vẫn quá đơn thuần. Nàng cho là hắn không có chút uy hiếp nào. Thân kiều thể yếu, giọng nói non nớt mềm mại, em bé nũng nịu gọi tỷ tỷ. Bạch Lộc lập tức mềm lòng. Đôi mắt đen to linh lợi của Khanh Thiên phát sáng, dưới khóe mắt trái có một nốt ruồi lệ màu đỏ, hắn rất thích cười. Lúc cười lên khóe miệng còn có lúm đồng tiền rất sâu, nhìn cực kỳ đơn thuần, vô cùng vô tội. Không ngờ lại thua trong tay hắn - thằng quỷ nhỏ tâm cơ thâm trầm.
Bạch Lộc là một người rất tự ràng buộc, quyết chí muốn trở thành chưởng môn thì nhất định sẽ làm được chuyện người chưởng môn phải làm. Không thiên vị bất luận kẻ nào. Dù cho dáng dấp đối phương rất đẹp, Bạch Lộc cũng không vì vậy mà có bất kỳ thiên vị gì. Chỉ coi hắn là tiểu sư đệ mình nhặt được dưới chân núi mà thôi.
Cho đến mười năm sau khi hắn nhập môn, thiếu niên Khanh Thiên mười lăm tuổi. Xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Ngày ấy Bạch Lộc bị người khác hạ dược. Bạch Lộc đè hắn - Khanh Thiên.
Lúc Bạch Lộc tỉnh táo nhìn thấy hắn nằm trên truồng bên cạnh sắc mặt ửng hồng. Phía dưới cảm thấy sưng lên, có đồ vật nóng như lửa sưng to lên nhét vào trong tiểu huyệt của mình. Không cần nghĩ cũng biết là gì. Sau đó không thoải mái di chuyển, nghe thấy hắn thở gấp rên rỉ một tiếng "Ừm a a a". Đầu của hắn dựa vào cổ Bạch Lộc, hơi thở Khanh Thiên phả vào da nàng lập tức khiến toàn thân nàng nổi da gà từ trên xuống dưới. Một cảm giác tê dại.
Bạch Lộc không dám động đậy theo bản năng, cố gắng nghĩ lại trước đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

Tiếp ➡