⬅ Trước Tiếp ➡
Đi thăm dò ở bên ngoài trở về như bình thường, xử lý một chút chuyện vụn vặt của môn phái. Sau khi trở về thì cả người đổ đầy mồ hôi mỏng, mỗi lần Bạch Lộc đổ mồ hôi sẽ không chịu nổi, sau đó sẽ múc nước tắm rửa như thường ngày. Tắm xong, mặc trong vào mặc áo ngoài vào, rót một chén nước ấm uống một ngụm.
Một lát sau một mùi thơm truyền tới từ khe cửa, là mùi bánh táo đỏ, có khi Khanh Thiên sẽ đưa chút ít bánh ngọt hắn làm thừa tới.
"Cốc cốc." Là tiếng Khanh Thiên đập cửa.
Nàng bảo hắn chờ một chút, mặc xong quần áo rồi mở cửa.
Thì nhìn thấy mắt to nhiễm sương mù của Khanh Thiên, mái tóc màu đen dùng dây màu đỏ buộc thành đuôi ngựa. Cùng với nốt ruồi đỏ lẳng lơ dưới khóe mắt trái. Không biết tại sao hôm nay đột nhiên cảm thấy hắn hết sức mê người, vô cùng tà khí. Bình thường Khanh Thiên cũng không mặc quần áo màu lam phiêu dật của môn phái mà là quần áo đen đỏ đan xen cực kỳ giống hình tượng của hắn. Không hiểu sao mà hôm nay cổ áo hắn mở ra một chút, lộ ra xương quai xanh mê người. Mỗi lần nhìn thấy hắn mặc một thân thế này cảm thấy vô cùng chướng mắt, có lẽ là vì quá tà mị mảnh mai thiếu hụt sự nam tính. Nhất là hôm nay, bây giờ trong đầu toàn là muốn xé nát nó.
Cái miệng đỏ anh đào nhỏ nhắn kia còn mê người hơn bánh táo đỏ trong tay hắn, tà mị ẻo lả. Tô Đát Kỷ còn không yêu mị như hắn. Một đôi mắt hươu đơn thuần, nhìn chỉ muốn đè hắn dưới thân nhìn hắn khóc lóc rên rỉ, liên tục cầu xin tha hoặc là cầu, cầu hoan. Muốn làm cả người hắn nhiễm hơi thở của nàng, nàng muốn làm hắn khóc, để hắn nằm dưới thân nàng hầu hạ cầu xin tha thứ và cầu hoan.
Bạch Lộc đè nén cảm xúc khác thường trong lòng mình xuống, cho hắn đi vào như thường ngày rồi bình tĩnh đóng cửa lại.
Quay đầu liền nhìn thấy ánh mắt càng thêm vô tội đơn thuần hơn so với ngày thường của hắn, còn chớp chớp mắt. Vì hắn đặt bánh ngọt xuống mà cổ áo mở rộng hơn. Nhìn thấy càng rõ ràng xương quai xanh của hắn và anh đào nhỏ lộ ra phía dưới. Có lẽ hôm nay Bạch Lộc nàng điên rồi, cảm thấy Khanh Thiên càng ngày càng lẳng lơ càng mê người so với trước kia, càng muốn làm hắn thở gấp dưới thân nàng.
Một tay lật đỏ bánh táo đỏ hắn để lên bàn, không nhịn nổi xé rách quần áo đã mở rộng của hắn, sau đó một bên điên cuồng cắn liếm môi của hắn, một bên dùng tay ôm eo hắn, một tay khác bóp tiểu anh đào Khanh Thiên.
Sau đó thừa dịp lúc bóp núm vú, vừa vặn Khanh Thiên kêu lên một tiếng yêu kiều. Bạch Lộc liền thừa cơ duỗi đầu lưỡi ra cạy mở hàm răng Khanh Thiên, chống đỡ đầu lưỡi đối phương. Lưỡi lưỡi đẩy lẫn nhau. Sợi chỉ bạc quấn lấy nhau. Nồng đậm không phân ngươi ta. Nàng vô ý giương mắt nhìn thấy ánh mắt của hắn, trong mắt có si mê, tình dục, tình yêu, trầm luân và ham muốn độc chiếm. Hai mắt mê ly. Bạch Lộc không dừng lại được, trong đầu chỉ hiện lên "Mẹ nó bị ám toán". Tốt bụng nhặt được hắn, hắn lại muốn để nàng "ăn" mình.

⬅ Trước Tiếp ➡