⬅ Trước Tiếp ➡

Ngón tay thon dài trắng noãn của người đàn ông nâng ly rượu thủy tinh, môi hồng nhuận khẽ nhấp một ngụm, vô cùng phong tình. Nhạc Hải Sanh không hiểu vì sao miệng có chút khô khốc, theo bản năng cầm ly rượu lên thử.
Tửu lượng của Nhạc Hải Sanh không quá tệ, một chút rượu không thể làm khó cô, nhưng cô quên mất, cơ thể cô đang dùng tửu lượng quả thật quá quá kém.
Ba phút sau, Nhạc Hải Sanh lung lay đứng lên, vòng qua bàn ăn đi đến chỗ người kia.
Uống một chút đã say?
Người đàn ông nâng mí mắt, ung dung nhìn Nhạc Hải Sanh xiêu xiêu vẹo vẹo đi tới, lúc sắp chạm vào anh ta, chân trái của cô va phải chân phải, lảo đảo cố định chân mình mới tránh va chạm với mặt đất.
Cô ngồi giữa hai đầu gối, ghé vào bên đùi, khuôn mặt nhỏ nhắn ngước lên nhìn anh ta. Bình thường gương mặt nhỏ nhắn vốn trắng nõn động lòng người nay lại nổi lên vài rặng mây hồng, mắt to trong suốt ướt át giống như giọt nước mùa xuân, hàm răng thẳng tấp cắn môi dưới, bộ dạng kia khiến hạ thể của anh ta nhanh chóng cứng lên.
Người kia hơi kinh ngạc nhìn hạ thân của mình, thật không thể ngờ tiểu ma men này lại có thể dụ dỗ bộ mặt dã thú của anh ta, sức ảnh hưởng lớn như vậy.
Nhạc Hải Sanh cũng chú ý tới, cô nhếch môi ngây ngô cười một chút, tay đưa ra nắm lấy đại gia hỏa cứng rắn kia.
“Ừm…” Người đàn ông hừ một tiếng, vươn tay giữ lấy tay cô. Anh ta không thích địa phương yếu ớt nhất của mình bị một người xa lạ nắm chặt trong tay. Nhưng Nhạc Hải Sanh không chịu buông, cả người nhào vào người anh ta, cách một lớp vải cầm lấy đại nhục bổng, giống như đứa trẻ chơi đến mức không muốn buông tay.
Người đàn ông vừa bực mình vừa buồn cười, dứt khoát để cô đùa bỡn, xem cô có thể bày ra trò gì.
Nhạc Hải Sanh ngồi lên đùi của người đàn ông, một tay nắm lấy côn thịt một tay kéo quần lót của anh ta. Nhưng dây lưng và nút thắt mãi chưa cởi được. Cô kéo thế nào dây lưng cũng không nhúc nhích, một lúc lâu sau rốt cuộc cũng từ bỏ, nâng gương mặt đáng thương lên “Muốn cởi… mãi không được… Ô ô…”
Càng nói càng khổ sở, Nhạc Hải Sanh bẹt bẹt miệng nhỏ, bày ra bộ dạng muốn khóc.
“Thật sự nợ em.” Người đàn ông bất dắc dĩ thở dài, tay cởi thắt lưng và nút áo, sau đó kéo khoá kéo. Theo ý muốn của Nhạc Hải Sanh, người đàn ông dứt khoát kéo quần dài và quần lót xuống, hạ thân phơi bày ngồi trên ghế.
Nhạc Hải Sanh vui vẻ nắm lấy côn thịt trần trụi, cảm thấy rất mỹ mãn, mơ hồ cười ngốc nghếch.
Gậy lớn thật thô.” Nhạc Hải Sanh nắm lấy côn thịt, híp mắt cười sáng lạn.
Người đàn ông tựa lưng vào ghế dựa, cúi đầu nhìn cô, giọng nói như có như không “Ừm, quả thật rất thô.” So với đám bạn của mình, anh ta biết cái kia thật sự thô to hơn rất nhiềụ
“Cho nên, em muốn làm gì, hửm?”
“Làm gì…” Nhạc Hải Sanh nghiêng đầu nghi hoặc suy xét một chút, sau đó đột nhiên bừng tỉnh “Đương nhiên là muốn làm anh.”
“…” Người đàn ông không nói gì một giây, sau đó bật cười.
“Cái gì? Làm tôi sao?”
“Đúng, làm anh.” Nhạc Hải Sanh hợp tình hợp lí nói.
“Vậy em làm một chút cho tôi xem đi.”
“Hừ, làm thì làm.” Nhạc Hải Sanh hùng dũng hiên ngang đứng lên khoá ngồi trên đùi của anh ta, lấy khí thế không kịp phòng bị ngồi xuống, ôm lấy cổ người đàn ông, sau đó nhịp nhàng lên xuống như đang cưỡi ngựa bắt đầu chuyển động.
“…” Người đàn ông nâng trán, lúc này triệt để không còn lời gì để nói.
Nhạc Hải Sanh động một lát, nghi hoặc dừng lại, cúi đầu nhìn xuống.


⬅ Trước Tiếp ➡