⬅ Trước Tiếp ➡

“Không đúng… Không phải như vậy…” Nhạc Hải Sanh nâng mông tròn bị lộ ra ngoài ngồi chặn lên côn thịt của người đàn ông, lăn qua lăn lại, nâng lên hạ xuống, vẫn vào không được.
Anh bất lực ngửa đầu nhìn trời, đương nhiên là vào không được, cô cởi sạch sẽ quần áo của anh, còn mình thì nguyên như cũ, cách một lớp quần lót làm sao vào được. Tuy vậy, côn thịt của anh vẫn vô cùng kiên định, cao cao thẳng đứng.
Nhạc Hải Sanh nghiên cứu hồi lâu, vẫn cảm thấy có gì đó không đúng. Uống rượu xong một chút nhẫn nại liền không còn, trực tiếp chỉ vào côn thịt còn đang dựng đứng ngây thơ kia mà chỉ trích “Không nghe lời, đồ xấu xa, thật vô dụng.”
Người đàn ông có chút không vừa ý, nâng mi mắt “Nói ai vô dụng hả?”
Nhạc Hải Sanh thuận miệng tiếp tục nói “Anh vô dụng.”
Nhất thời xung quanh yên tĩnh.
Thật kì lạ, hình như hơi lạnh… Nhạc Hải Sanh vô thức sờ sờ cánh tay đã nổi đầy da gà, mơ hồ nhìn khắp nơi, sau đó từ trên thân người đàn ông leo xuống, lung lay đi đến chỗ ngồi của mình. Vừa đi vừa oán giận “Đáng ghét, gậy gộc vô dụng…”
Ngay sau đó, tiếng ghế dựa sau lưng bị đẩy ra vang lên tiếng chói tai. Nhạc Hải Sanh mờ mịt quanh đầu, gương mặt của người đàn ông xanh lét đuổi tới, chế trụ bả vai của cô, sau đó nhanh chóng khiêng cô lên lầụ
“Tôi sẽ cho cô xem nó có vô dụng hay không ”
Anh ta khiêng Nhạc Hải Sanh lên lầu, một cước đá văng cửa phòng ngủ, ném cô lên giường, sau đó bắt đầu cởi áo mình.
Nhạc Hải Sanh bị ném một cách thô bạo, nằm xiêu vẹo nghiêng ngả trên giường King size. Một giây sau, cơ thể cô bị một thân thể trần trụi đè lên.
Nhạc Hải Sanh bị ép đến không thở nổi, nhất thời mất hứng, ra sức đẩy người trên người xuống.
Người phía trên không tốn sức nắm lấy tay cô, một tay bắt đầu cởi cúc áo cho cô. Không lâu sau áo sơ mi đã mở rộng, lộ da thịt trắng trẻo, cùng nội y màu vàng bao lấy da thịt.
“Không tệ.” Người đàn ông cúi xuống trước ngực cô ngửi một hơi thật sâu, mùi thơm của thiếu nữ nhanh chóng tràn ngập khoang mũi. Mà người phụ nữ dưới thân bỗng dưng cười ra tiếng “Ha ha ha, rất ngứa…”
Theo tiếng cười của cô, con thỏ nhỏ trước ngực run run đứng lên, nhũ hoa lay động như sóng nước. Ánh mắt của người đàn ông tối sầm, không chần chừ vòng ra sau lưng cô cởi nút thắt của bra. Trói buộc bị gỡ bỏ, hai tiểu bạch thỏ lập tức bật ra, âm thầm rạo rực trong không khí.
Người đàn ông cúi đầu xuống hôn.
Nhạc Hải Sanh mông lung cảm nhận được nhũ tiêm của mình đang được một khoang miệng ấm áp hàm chứa, vừa cúi đầu đã thấy một người đàn ông đang chậm rãi liếm mút trước ngực cô. Khi uống say đầu óc cô cũng trở nên hồ đồ, sau khi suy xét liền sờ đầu trấn an anh ta “Đừng liếm, em không phải mẹ anh, có mút cũng không có sữa đâụ”
Người đàn ông bị cô chọc đến dở khóc dở cười, sao cô có thể xem kĩ năng quyến rũ của anh thành động tác của một đứa bé? Anh dứt khoát cúi đầu che cái miệng nhỏ nhắn, không để cô nói ra lời nào phá hư phong cảnh nữa, đồng thời dùng sức xoa nắn nhũ hoa trắng trẻo co dãn, ngón cái nắm lấy viên đậu đỏ chơi đùa không ngừng.
“Ừm…” Vốn đã bị hôn không kịp thở, bộ ngực truyền đến khác thường khiến cô không khỏi bật ra tiếng rên rỉ.
Cổ họng Nhạc Hải Sanh phát ra âm thanh hừ hừ mỏng manh, thân thể nhẹ nhàng vặn vẹo, cố gắng ưỡn ngực chủ động dùng nhũ tiêm cọ vào lòng bàn tay anh, hi vọng anh có thể mang lại cho cô thật nhiều khoái cảm.


⬅ Trước Tiếp ➡