12:
Về sau, Tưởng Đạc nhận được thông báo trúng tuyển đại học Maryland. Anh biết đi lần này ít nhất cũng phải ba năm năm mới có khả năng quay về.
Tưởng Đạc ngồi ở phòng chờ máy bay nhắn cho cô một tin nhắn, soạn hết hai giờ đồng hồ, viết một đống lời thổ lộ từ tận tâm can. Nói cho cô biết anh thích cô đến nhường nào,
Thích đến nỗi mỗi lúc trời tối đi ngược qua sân thể dụ chỉ vì muốn gặp thoáng qua cô trong nháy mắt.
Thích đến nỗi sưu tập cô mọi thứ cô đã dùng: ngòi bút , dây thun. . . quý như bảo vật
Thích đến nỗi. . . Muốn thành toàn mong ước của cô.
Cuối cùng, Tưởng Đạc vẫn xóa bỏ tất cả lời thổ lộ, chỉ nhắn một câu nói nhảm——
"Khi nào kết hôn nhớ mời ông đây đi uống rượu mừng."
Mãi cho đến khi anh đến chỗ check-in, tin nhắn điện thoại vẫn chưa được Lục U trả lời lại.
Cô chưa từng thích anh...
Tưởng Đạc dùng đầu ngón tay dùng sức lau đi cảm giác ấm nóng ở khóe mặt.
Với tài năng của mình, anh chỉ mất một thời gian ngắn để lấy bằng và trở về Trung Quốc, trở thành cố vấn cấp cao đặc biệt của Phòng Tội phạm Thành phố Thanh Phù.
Ngay cả những người chú trong nhà họ Tưởng năm xưa không muốn nhìn thấy đứa con ngoài giá thú này bởi vì thân phận của anh mà bây giờ cũng phải khách khí.
Anh muốn dùng thời gian để xóa tan tình cảm đối với cô.
Kết quả phát hiện ra, thời gian càng trôi đi, anh càng chìm sâu hơn.
...
Tưởng Đạc nhớ lại quá khứ, không để ý cô gái nhỏ phía trước đã dừng bước.
Anh va phải lưng cô, suýt khiến cô bị liên lụy ngã xuống.
May là anh kịp thời ổn định người lại, lập tức đỡ cô.
Lục U vội vàng không kịp chuẩn bị đã bị anh ôm vào lòng, trán mất cân bằng va phải lồng ngực anh, hơi thở toát lên mùi gỗ trầm hương xen với bạc hà.
Chiều cao của cô cùng lắm cũng chỉ cao đến Tưởng Đạc, cho nên lúc đụng vào ngực chàng trai, giống như đem lại cảm giác an toàn.
Cô tránh ra khỏi người anh, hỏi: "Anh đi đường không nhìn đường sao?"
Tưởng Đạc tiện tay bứt một nhánh hoa vân vê, bất cần đời cười nói: "Không nhìn đường, nhìn em."
Lục U biết tính tình anh phong lưu , không thèm đáp lại câu đùa của anh: "Chuyện ban nãy, vốn nên là cảm ơn anh giúp em giải vây, nhưng sự tình lại vì anh nên mới vậy. Chúng ta coi như hòa nhau, em không cảm ơn anh nữa."
"Tùy em."
"Anh bây giờ về không đi nữa sao??"
"Không đi nữa, ba anh trúng gió rồi." Tưởng Đạc không tim không phổi nói: "Ông ấy gọi anh về chia tài sản."
Lục U nhăn mày, lo lắng hỏi: " Bác Tưởng bệnh tình rất nghiêm trọng sao?"