"Ừ, nói chuyện khó khăn, có điều tính tình không hiền. Vừa thấy anh trở về đã cầm quả táo trên bàn ném vào mặt."
"..."
"Anh chọc ông ấy tức giận!"
Tưởng Đạc nhún nhún vai: "À còn nữa, chuyện này có lẽ thật sự làm cho ba anh tức chết, chắc anh phải trốn đi hai ngày mới được."
"Chuyện.. chuyện gì vậy?"
"Chậu hoa lan kia, ba anh muốn anh chăm sóc, bị anh ném xuống hồ rồi."
Lục U nhớ tới lần đầu tiên gặp mặt tại bờ sông, anh có ôm một chậu hoa lan, có lẽ đó chín là đồ vật mà bác Tưởng trân quý, bắt Tưởng Đạc chăm sóc.
Lục U nói: "Hạ Minh Phi nói kia chậu hoa đó hơn mấy trăm vạn!"
Tưởng Đạc liếm liếm môi: "Đúng vậy, ba anh bảo anh chăm sóc chậu hoa này, cũng không nói trước là cất di chúc bên trong đó. Thật là xấu hổ mà!"
"... . . . . ."
Lục U cảm thấy, bác Tưởng thật sự bị anh làm cho tức chết.
"Anh mau xin lỗi bác Tưởng đi, nói rõ một lần nữa với ông ấy, sau đó gọi luật sư làm lại di chúc một lần nữa."
"Không sao đâu, ông đây bây giờ cứng cáp lắm." Tưởng Đạc liếc cô một chút: "Em là đang quan tâm anh à?"
Lục U đương nhiên quan tâm, cô biết Tưởng Đạc từ bé đã luôn bị ức hϊếp, chưa từng được đối xử công bằng.
Bác ấy đem di chúc giấu ở chậu hoa đưa cho anh, rõ ràng là muốn đền bù những năm ủy khuất của anh.
Cứ như vậy làm mất thì sao có thể không nóng nảy được!
"Anh. . . Bây giờ anh nhanh đi tìm ông ấy nói rõ tình huống, đừng chậm trễ nữa." Cô thúc giục Tưởng Đạc: "Nhất định phải xin lỗi thật chân thành, không cho phép cười đùa tí tởn đâu đấy."
"Yên tâm, di chúc ông ấy viết khi đó có luật sư ở cạnh, đã chuẩn bị dự phòng rồi."
Lục U nghe vậy nhẹ nhàng thở ra: "Vậy thì tốt."
Tưởng Đạc mỉm cười nhìn qua cô: "Sao em không hỏi anh được chia nhiều hay ít?"
"Mặc kệ nhiều hay ít, đây đều tâm ý của bác Tưởng dành cho anh." Cô nói : "Điều này chứng minh, trong lòng của ông ấy không phải là không có anh."
Tưởng Đạc khóe môi nhếch lên một tia lạnh lùng chế giễu.
Quả thật, những năm đó ba anh vì sợ vợ mà bỏ qua đứa con ngoài giá thú này.
Nhưng mà, lần này anh học thành trở về, vừa về đến đã đảm nhiệm vị trí cố vấn cao cấp của tổ trọng án hình sự trinh sát.
Toàn bộ Tưởng gia đều trợn tròn mắt, nhất là mấy người anh trai từ nhỏ đã ức hϊếp anh bây giờ lại chẳng làm nên trò trống gì.
Điều khiến bọn họ bất ngờ là di chúc của Tưởng lão gia.
Ông ấy yên lặng... . đem toàn bộ cơ nghiệp của Tưởng gia giao hết cho đứa con riêng này, một phần cũng không cho người khác.
Lần này Tưởng Đạc tới đây, chính là vì mãn nguyện muốn đem hết thảy mọi chuyện kể cho tiểu thanh mai của mình. Để cô biết anh bây giờ chính là người đàn ông giàu có nhất Trung Quốc này.
Có điều cô lại không hỏi.
Thật phiền phức mà.