⬅ Trước Tiếp ➡
Lục U lau nước mắt, sau khi phát tiết xong thì cảm thấy mình thật ngốc.
Cô không khóc vì Hứa Trầm Chu.
Chuyện của Hứa Trầm Chu giống như một cái kíp nổ, khiến cho áp lực trong lòng cô tích tụ lâu ngày hoàn toàn bùng phát.
Sau khi phát tiết đủ rồi, cô lau khô nước mắt, lấy dũng khí để tiếp tục đối mặt với cuộc sống.
Đúng lúc này, sau lưng cô truyền đến tiếng huýt sáo. Một vài tên tóc vàng cà lơ phất phơ đi đến bên cạnh Lục U.
Cô gái nhỏ có dáng dấp đẹp mắt, khóc lên càng động lòng người. Tư vị đặc biệt này khiến đám lưu manh nhanh chóng để mắt đến.
Sắc trời đã tối, bên bờ sông lại không có ai, chỉ có một quán bán hàng nhỏ cách đó không xa là còn mở.
Đám côn đồ này thực ra cũng không dám làm gì quá giới hạn, chỉ có thể đùa giỡn vài câu.
"Người đẹp, thất tình sao?"
"Đến đây, anh trai thương em."
"Ở đây có nhiều anh trai như vậy, hay là em chọn một đi?"
...
Lục U bị dọa sợ xanh mặt, quay người muốn đi.
Một tên côn đồ lớn gan kéo cô: "Người đẹp, khoan hãy đi..."
Lời còn chưa dứt, một âm thanh "ào" vang lên. Tên côn đồ vừa kéo Lục U đã bị người ta đá một phát rơi xuống sông.
Tiết trời tháng ba rất lạnh, nước sông giống như muốn đóng băng, dù hắn ta biết bơi cũng đủ lạnh rét cả người.
"Lâu rồi không được làm thịt ai."
Âm thanh của chàng trai rõ ràng vang lên, kèm theo vài phần phách lỗi phóng túng.
Đám côn đồ đánh giá chàng trai, sắc mặt anh lạnh lùng cứng rắn, trên người còn mang theo cảm giác tà khí khó nói.
Nhận ra không thể chọc vào người này, tên côn đồ kéo bạn mình từ dưới nước lên, mau chóng rời đi.
Lục U đứng quay lưng về phía anh, rõ ràng nghe được giọng nói quen thuộc nhưng không có dũng khí quay đầu.
Chàng trai cũng không đi lại, chỉ nhìn bóng lưng của cô, con ngươi đen nhánh lộ vẻ nhẫn nại và tham lam.
Hai người giằng cô một lúc lâu trong giá rét.
Cuối cùng Hạ Minh Phi chạy tới, kêu lên: "Hai người mấy năm không gặp, có còn nhớ nhau không vậy? Cần tôi giới thiệu lại hộ không? Tưởng Đạc, Lục U. Hai người trước đây thân nhau đến mức ngủ chung một cái giường, về sau suýt nữa là kết hôn rồi."
Lục U cắn răng, lấy cũng khí quay đầu nhìn anh.
Người đàn ông dáng người cao cao, thắt lưng thon thả, mặc một chiếc áo hoodie màu đen giản dị, bên tay còn ôm một chậu hoa lan.
Ngũ quan của anh cứng rắn, rõ ràng, ánh mắt hoa đào mang theo vài phần lười nhác, lãnh đạm.
Nốt ruồi đỏ thắm đa tình ở đuôi mắt sáng rực động lòng người, giọng nói ôn nhu cất lên, giống như thì thâm giữa người yêu với nhau.
"Sói trắng nhỏ, anh trai Tưởng về rồi đây."
(*) Từ gốc của sói trắng nhỏ là "小白眼狼" tức là Tiểu Bạch Nhãn Lang. Mình dịch thành Sói trắng nhỏ cho đáng yêu.
⬅ Trước Tiếp ➡