⬅ Trước Tiếp ➡
"..."
Lần đầu tiên Lục U gặp Tưởng Đạc là tại tiệc mừng họ của bà nội nhà họ Tưởng.
Tất cả con cháu của Tưởng gia khi đó đều ăn mặc sạch sẽ, ngồi ở bàn tiệc tròn, cười cười nói nói rất ầm ĩ.
Chỉ có Tưởng Đạc là một mình ngồi ở bàn nhỏ ăn cơm trắng, trông cực kì tội nghiệp.
Lục U nghe nói anh là con riêng của ba Giang ở bên ngoài. Bởi vì mẹ mất không ai chăm sóc nên mới mang về Tưởng gia nuôi như chó trong nhà.
Lục U khi đó còn nhỏ tuổi, nghe không rõ.
Vì sao anh trai nhỏ trắng trẻo như vậy lại giống chó được cơ chứ?
Về sau cô tình cờ nhìn thấy Tưởng Đạc đang giơ tay định với lấy hộp đường trên bàn trà thì bị Tưởng phu nhân bóp mạnh tay, mu bàn tay tím bầm.
Làn da của anh vốn trắng như tuyết, vậy nên vết bầm hiện rất rõ ràng.
Cậu bé khi đó vội vàng rút tay về, vô cũng ủy khuất, ánh mắt dường như ẩn giấu vài giọt nước mắt,
Có điều anh vẫn kiên cường cắn răng, quyết không rơi nước mắt.
Lục U cầm một viên kẹo socola trên bàn, nhân lúc mọi người không để ý mà nhét vào túi áo anh.
Tưởng Đạc không hiểu nhìn cô.
Cô bé cười lộ ra hai chiếc răng khểnh đáng yêu, vỗ vỗ vai anh nói thầm bên tai: "Đừng khóc, về sau anh muốn ăn kẹo đường thì nói với em."
Lục U là đứa bé duy nhất ở đó không sợ anh, còn cho anh kẹo.
Cùng là người bạn duy nhất của anh.
...
Hai nhà Tưởng, Lục vốn là hàng xóm. Vậy nên hai đứa nhỏ cũng có cơ hội gặp nhau nhiều hơn.
Bà nội Tưởng đối với cái danh con riêng hoàn toàn không để tâm, đều yêu thương cả.
Thấy anh và Lục U ngày càng thân thiết, bà mới nửa đùa nửa thật nghiêm túc nói trông chúng thế này thật tốt, vậy nên dứt khoát muốn hẹn hôn ước từ bé.
Lục gia bên này cũng rất vui vẻ đáp ứng. Tưởng gia kinh doanh bất động sản trải rộng khắp cả nước, chính là gia tộc quyền thế có tiếng, nếu có thể trở thành thân thích của họ thì sau này sẽ có chỗ dựa vững chắc.
Khi đó Lục U vẫn là một cô bé không tim không phổi, ngày nào cũng chạy theo Tưởng Đạc hỏi: "Bạn mẫu giáo của em nói sau này em sẽ gả cho anh, là thật ư?"
Tưởng Đạc mặc dù tuổi nhỏ nhưng tính cách lại trưởng thành sớm.
Anh nhìn búp bê nhỏ trẳng trẻo trước mặt, hai tai đỏ ửng, sợ cô sẽ tránh xa anh nên nghiêm túc giải thích: "Hôn nhân sắp đặt là chuyện lỗi thời rồi, em đừng nghe tên nhóc nói bậy, anh chỉ là anh Tưởng của em thôi."
Lục U ngây ngô nở nụ cười. "Được, anh Tưởng."
(*) Từ "anh" trong anh Tưởng là "ca ca", ý chỉ anh trai.
Lên cấp 2, Tưởng Đạc trải qua một vụ án bắt cóc ác mộng.
Kẻ sát nhân là một kẻ biếи ŧɦái cực kỳ giàu có, đã dụ dỗ và bắt cóc anh cùng 3 đứa trẻ khác trong khu.
Ba đứa trẻ kia đều không may gặp nạn, chỉ có Tưởng Đạc thoi thóp đuộc cảnh sát cứu về, trên người anh đều là máu và vô số vết thương.
Bác sĩ nói anh có ý thức sống sót rất mãnh liệt, cầm cự đến hơi thở cuối cùng chờ người đến cứu.
6:
⬅ Trước Tiếp ➡