Đáng ghét! Không phải anh không thích phụ nữ ư? Không phải anh muốn tránh xa phụ nữ ư?
Vậy tại sao anh lại cảm thấy như vậy sau khi bị người phụ nữ này vấy bẩn chứ?
Người phụ nữ chết tiệt! Anh phải ăn sạch cô ta đến khi không còn một mẩu xương nào mới được!
Âu Dương Thịnh nhìn chằm chằm thân thể của cô. Khi anh đến gần cô, anh toả ra một loại khí thế vô cùng đáng sợ, đôi mắt đầy nham hiểm đến mức anh gần như muốn lột sống cô.
"Không phải vậy… Tôi là bác sĩ tâm lý anh mời tới mà. Sao anh có thể đổi xử với tôi như vậy chứ! Xin anh hãy thả tôi ra đi mà!" Bạch Tiểu Thi dùng sức lắc đầu.
Mái tóc đen dài và những giọt nước mắt trên khuôn mặt càng khiến cô trông quyến rũ động lòng người hơn.
"Thả cô? Vừa rồi tôi đã cho cô cơ hội chạy trốn rồi, vậy mà cô đã làm gì?"
Anh nghiêng người về phía trước, bao lấy đôi môi của người phụ nữ nhỏ bé bằng đôi môi mỏng của mình
Trước đó anh vì trúng thuốc mà phát tiết, không nghĩ đến mùi vị của người phụ nữ này lại ngọt ngào như vậy.
Âu Dương Thịnh vuốt ve môi cô, khi cô hoảng sợ mà hét lên, chiếc lưỡi linh hoạt theo đó mà thâm nhập vào,
Anh dùng sức hít vào hơi thở của chính mình, chặn lại miệng của cô, từng chút một cuốn đi hơi thở tựa mùi anh túc của cô, một mùi hương cực kỳ gây nghiện.
Trên người Bạch Tiểu Thi vốn cũng không có nhiều vải, sau khi bị anh xé rách thì trở thành từng mảnh, rơi lả tả trên mặt đất.
Một đêm này, Bạch Tiểu Thi không thể ngủ ngon. Sau khi bị người đàn ông tra tấn không thương tiếc, cô ngủ thiếp đi trong mệt mỏi…
Nỗi đau xót truyền đến khiến Bạch Tiểu Thi đang bất tỉnh lập tức tỉnh dậy.
Hai tay của cô bị người nào đó khống chế, hai chân bị kéo lê trên mặt đất, cô cảm thấy cơ thể mình nghiêng đi, cuối cùng cô bị người dùng lực mạnh đẩy cô xuống đất.
Cô nặng nề ngã xuống, trên mặt đất ẩm ướt và lạnh lẽo khiến cô theo bản năng dùng đôi tay ôm lấy bản thân mình.
Nhiệt độ không khí xung quanh rất thấp, lạnh đến nỗi khiến người run bần bật, thậm chí trong không khí còn thoang thoảng mùi ẩm mốc khó chịu.
Lúc cô ngồi dậy, một đôi giày da đen xuất hiện trước mắt cô.
Bạch Tiểu Thi ngẩng đầu lên, ánh mắt cô dừng lại trên gương mặt của Cảnh Hạo Nhiên.