Hào Môn Truy Thê
Chương 14
⬅ Trước Tiếp ➡
Theo sau anh ta là vài tên bảo vệ lạnh lùng cùng với cánh cửa nhà tù rỉ sét.
"Cô Bạch, tôi khuyên cô nên từ bỏ đi, nếu không kết cục của cô cũng sẽ giống như bọn họ vậy." Cảnh Hạo Nhiên cau mày, cố gắng hết sức thuyết phục cô.
"…" Bạch Tiểu Thi nhìn theo ánh mắt của Cảnh Hạo Nhiên, chỉ thấy khung cảnh có khoảng bảy tám người phụ nữ ăn vận rách rưới, cơ thể đầy mùi hôi thối ở phòng giam bên cạnh.
Trong đó có hai ba người nhìn cô cười khúc khích, còn có một số ít dùng mắt mắt căm hận mà nhìn chằm chằm vào cô. 
Số người còn lại nằm rải rác mọi nơi trong đống rơm ẩm ướt.
Cảnh Hạo Nhiên sốt ruột nói: "Bọn họ đều là những người ôm mộng tưởng có thể bò lên được giường thiếu gia nhưng những người này không được may mắn như cô Bạch, có người thậm chí còn chưa được nhìn rõ mặt thiếu gia lấy một lần."
Anh ta dừng một chút rồi tiếp tục nói: "Mà cô Bạch đây là người duy nhất được thiếu gia sủng ái."
Cuối cùng cũng chỉ có một con đường chết mà thôi
Những gì Cảnh Hạo Nhiên nói chắc chắn không phải hù dọa cô mà là sự thật.
"Người đầu tiên?" Cô khinh thường nhìn anh ta, khóe miệng hiện lên một tia khinh thường.
"Đúng! Trong ba mươi năm, cô là người đầu tiên thành công leo lên giường thiếu gia. Vì vậy, thiếu gia không ngần ngại tự mình thẩm vấn cô, thậm chí còn phá lệ cho cô một cơ hội nhưng cô lại không biết trân trọng."
Những lời của Cảnh Hạo Nhiên, theo ý hiểu của Bạch Tiểu Thi, xem ra cậu chủ nhà anh ta vô cùng cao quý, thanh cao.
Ba mươi năm không quan hệ với người phụ nữ nào, vậy thì sao chứ?
Cô cũng chưa từng quan hệ với bất kỳ người đàn ông nào suốt 25 năm, anh là người cướp đi lần đầu tiên của cô.
Phá lệ cho cô cơ hội?
Đó là vì anh đã đùn đẩy một đống cứt thối lên đầu cô thì có.
Cuối cùng còn ép cô phải thừa nhận bản thân là người ra tay.
Còn muốn cô cảm kích anh, cảm ơn anh đã cho cô hứng chịu tiếng oan àny sao?
⬅ Trước Tiếp ➡