Âu Dương Thịnh là ba của cậu, cậu đã đến nông trại Âu Dương ở Đông Thành gần hai tháng, khi Âu Dương Nhạc tỉnh dậy, cậu còn không cho ai chạm vào cậu, càng đừng nói là ôm.
Bây giờ thì tốt rồi, lần đầu gặp cô gái này, cậu đã để cho cô ôm rồi nghe theo lời cô.
Bởi vì ánh mắt lạnh lùng không chớp mắt của Âu Dương Thịnh, Bạch Tiểu Thi có chút sợ hãi.
Âu Dương Nhạc ôm cổ Bạch Tiểu Thi bằng hai tay, khi thấy cô sợ hãi Âu Dương Thịnh như vậy, cậu buông một tay ra, chỉ vào hướng cửa bếp.
Bạch Tiểu Thi rút lại ánh mắt của mình, ôm chặt Âu Dương Nhạc trên người rồi đi về phía cửa bếp.
Âu Dương Thịnh nhìn theo bóng hình của người phụ nữ ôm con trai mình, cảm giác tức giận trong lòng anh càng trỗi dậy.
Sau khi hai bóng hình giống như mẹ con biến mất tại cửa nhà bếp, Âu Dương Thịnh không thể kiềm chế nổi nữa, hét lên một tiếng tức giận về phía Cảnh Hạo Nhiên.
"Thằng nhỏ đó có bị bệnh à? Làm sao mà lại thân thiết đến thế với một người phụ nữ đã bỏ thuốc ba mình? Nó định đặt tôi ở đâu cơ chứ?"
"Cậu chủ nhỏ thực sự bị bệnh rồi." Cảnh Hạo Nhiên cố gắng che giấu nụ cười trên khuôn mặt, trả lời theo đúng nguyên tắc.
"Trong ba ngày ba đêm tới, anh không được phép ăn cái gì nữa." Âu Dương Thịnh lạnh lùng quát.
"Vâng thưa thiếu gia." Cảnh Hạo Nhiên khóc ròng trong lòng nhiều chút.
Tuy nhiên, tảng đá đang treo trong lòng Cảnh Hạo Nhiên cuối cùng cũng có thể lắng xuống, cái đầu trên cổ anh ta vẫn còn nguyên vẹn. Không ăn thì không ăn thôi.
Ban đầu, anh ta đã có ý định tuân thủ lời nhắc nhở cuối đời của ông cụ Âu, chắc chắn sẽ khiến cậu chủ Âu Dương Thịnh có hứng thú với phụ nữ, sau đó kết hôn và sinh con.
Sau 30 năm giữ gìn ‘trinh tiết’ không một chút tì vết, cuối cùng Âu Dương Thịnh đã bị một người phụ nữ nhúng chàm rồi.
2: Không phải dỗ dành cậu đi ngủ mà là phục vụ cậu
Cuối cùng còn ngoài sự dự đoán của anh ta, cậu chủ còn nói gì đó về việc làm cho cô thừa nhận cô bỏ thuốc anh thì mới dừng lại.
Cảnh Hạo Nhiên mới bắt đầu chú ý để cho cuộc sống của Bạch Tiểu Thi tiếp tục.
Bây giờ, có vẻ như bước đi nguy hiểm này của anh ta là thực sự đúng đắn.
"Ăn cái đồ lẫn lộn này ngon đến thế sao?" Âu Dương Thịnh đến gần bếp, lấy muỗng từ nồi rồi múc một cái sủi cảo, sau đó nhét vào miệng của mình.