Trong hai tháng qua, Âu Dương Nhạc náo loạn điên cuồng như vậy khiến anh cũng không được nghỉ ngơi.
Thằng bé đó đã ba ngày không ăn gì, chỉ uống một ít nước và anh cũng vậy.
Từng cái sủi cảo được anh đặt vào miệng của mình, chỉ trong chưa đầy hai phút, hơn mười cái còn lại đã được anh giải quyết xong.
"Những cái sủi cảo tệ hại này, còn là nhân thịt heo và bắp cải, thật là khó ăn." Âu Dương Thịnh sẵng giọng lên tiếng.
"Rầm!" Anh ném cái muỗng vào nồi rồi quay lưng ra khỏi nhà bếp.
"..." Cảnh Hạo Nhiên vội vàng nhường đường cho anh đi qua, cổ dài ra tò mò nhìn, chỉ thấy trong nồi còn lại một ít nước dùng.
Không ngon sao?
Nếu thật sự không ngon như vậy, tại sao anh có thể ăn hết được?
Cả Cảnh Hạo Nhiên cũng đói, anh ta lấy cái muỗng bị Âu Dương Thịnh ném vào nồi, lén lấy một muỗng canh uống.
Một người chỉ cần đói ba ngày ba đêm, bất kể ăn gì cũng thấy ngon lành phải không?
Bạch Tiểu Thi ôm lấy Âu Dương Nhạc, đến phòng riêng của cậu.
Nhưng đứa nhỏ không để cô thay quần áo cho mình mà tự mình mặc đồ ngủ, sau đó đưa quần áo bẩn cho cô giặt.
Cô đang giặt quần áo ở cửa phòng tắm, còn đứa nhỏ đứng ở cửa phòng tắm, nhìn cô như một người giám sát, lúc nào cũng nhìn chằm chằm vào cô.
"Con không cần phải nhìn chằm chằm cô, cô sẽ giúp con giặt sạch." Cô quay đầu nhìn cậu một cái, cầm trong tay áo thun bị dính dầu.
Đứa trẻ này rất nhỏ nhưng khí chất lại giống ba cậu, khí chất lớn đến mức có hơi đáng sợ.
So với cậu bé Bạch Tiểu Soái trong nhà cô thì hoàn toàn không giống nhau chút nào.
Không lâu sau đó, Âu Dương Nhạc lại đến gần cô.
Bạch Tiểu Thi nhìn lại cậu, cậu chỉ vào đôi mắt lơ mơ của mình, dường như đang ám chỉ cô rằng cậu muốn đi ngủ.