Cô hỏi: "Con muốn cô ru con đi ngủ à?"
Nếu không có một đứa trẻ khác trong nhà trông giống y hệt cậu thì cô sẽ không biết cậu đang nghĩ gì trong lòng đâu nhỉ?
Bạch Tiểu Soái thích ăn bánh sủi cảo nhân thịt heo và rau cải mà cô nấu, cô chỉ thử xem thế nào, không ngờ lại thật sự hợp với khẩu vị của cậu.
Có vẻ như hai anh em sinh đôi không chỉ giống nhau về ngoại hình mà còn có sở thích chung.
Trước đây, cô luôn phàn nàn rằng Bạch Tiểu Soái nói quá nhiều, cả ngày cứ lảm nhảm bên cạnh tai cô không có hồi kết.
Nhưng khi nhìn thấy Âu Dương Nhạc trước mắt, cô lại mong muốn rằng cậu cũng có thể giống như đứa con trai kia của mình - Bạch Tiểu Soái, lúc nào cũng nói chuyện không ngừng không dứt với cô.
Nhưng cậu không thể.
Một tuần rồi, cũng không biết bà ngoại và Tiểu Soái đang như thế nào.
Bệnh viện có thể vì không kịp đóng tiền thuốc cho bà ngoại mà đuổi bà ra không?
Âu Dương Nhạc thấy Bạch Tiểu Thi đang trầm mặc, dùng tay chọc vào vai trái của cô.
Miệng cậu nhăn nhó, trông rất không vui.
"Đã biết rồi, không phải dỗ, mà là phục vụ!" Bạch Tiểu Thi tỉnh lại, nhìn cậu với biểu cảm tự cao tự đại trên khuôn mặt.
Cô đứng dậy, lau nước trên tay trực tiếp lên chiếc váy đang mặc, sau đó ôm cậu vào trong phòng ngủ.
Cả bà ngoại và hai đứa con trai cô như đang mắc nợ cô một thứ gì đó vậy, cứ như thể đã nợ cô suốt tám kiếp người.
Âu Dương Thịnh đi vào phòng ngủ của Âu Dương Nhạc, cậu bé nhỏ đã nằm trong lòng người phụ nữ kia, chìm vào giấc ngủ say. Trong khi người phụ nữ kia có lẽ cũng quá mệt mỏi, nằm nửa người trên giường ngủ thiếp đi.
3: Không phải dỗ dành cậu đi ngủ mà là phục vụ cậu
Người phụ nữ đã bỏ thuốc anh, bò lên giường của anh, giờ đây còn mơ màng nằm trên giường con trai để nghỉ ngơi?
Cô nghĩ rằng chỉ cần thuyết phục Âu Dương Nhạc ăn một bữa ăn là đã làm việc tốt sao?