Chương 1
Anh Lễ An là cậu bé đẹp nhất của Angel City Khoảng 50 dặm về phía Tây Bắc Manila, sau khi Thế chiến II chấm dứt, sân bay Clark biến thành 1 sân bay quân sự đầy danh vọng.
Nó được quân đội Mỹ trưng dụng làm nơi cung ứng vũ trang cho cuộc chiến tranh Việt Nam.
Tất cả con đường gần sân bay Clark đều dẫn đến một nơi.
Khu đèn đỏ nơi đây được coi là biểu tượng sống động bậc nhất Đông Nam Á.
Khu đèn đỏ này còn có một tên gọi khác Angel City Thành phố thiên thần.
Từ năm 1903 đến 1991, gần sân bay Clark nhanh chóng hình thành các ngôi làng nằm rải rác xung quanh, sau đó chúng đã trở thành địa điểm vui chơi giải trí không thể thiếu của hầu hết binh lính Mỹ thời bấy giờ.
Khi đó, người Công giáo Philippines lại ban hành luật lệ chống nạo phá thai.
Lại thêm mức sống lạc hậu lẫn việc thiếu hiểu biết, mối quan hệ chóng vánh xảy ra giữa binh lính Mỹ cùng phụ nữ Philippines thường xuyên diễn ra, kết quả tất yếu, những dòng máu lai hỗn tạp ra đời ; những đứa bé được sinh ra với đôi mắt to màu xanh, có mái tóc xoăn vàng, xuất hiện ngày càng nhiều bên trong khu đèn đỏ.
Có thể vì thế cái tên Angel City từ đó mới xuất hiện.
Vào năm 1991, chính phủ Mỹ trao lại quyền sử dụng sân bay Clark cho chính phủ Philippines.
Năm tiếp theo, tại Vịnh Subic rộng lớn , toàn bộ quân đội Mỹ cũng rút đi.
Sau khi người Mỹ rút đi, Angel City ngày càng vắng vẻ, nhưng không vì thế mà nó mất đi vinh quang trước đây.
Nó vẫn thế, vẫn tiếp tục thu hút 85% lượng du khách nam giới từ khắp nơi trên thế giới đến đây Australia, Mỹ, Hàn Quốc, Nhật ...
Màn đêm buông xuống, trên con đường rực rỡ ánh đèn neon, từng tốp từng tốp phụ nữ xuất hiện, đôi môi được tô đỏ chót cùng khuôn mặt trát từng lớp phấn dày, cũng chẳng thể giúp họ giấu hết những đôi mắt mệt mỏi.
Họ chẳng cần trốn tránh, vô tư đứng 2 bên đường, đợi chờ đám đàn ông tìm kiếm niềm vui, tự do trả giá.
Họ chẳng ngần ngại việc hôn lên những cái đầu không còn mấy sợi tóc của đám đàn ông, sau khi thỏa thuận giá cả xong, vội vã lôi kéo đến phòng trọ của mình.
Bên trong những phòng trọ sơ sài, bày một chiếc ghế sofa nhỏ, thêm một chiếc bàn, tất cả đều cũ kỹ giống như chính căn phòng đó vậy.
Trên chiếc bàn, chén đĩa chưa kịp dọn, lũ ruồi bu đầy đến khiếp bên trên đống chén đĩa đó.
Tấm vải hoa thay cho cánh cửa, nó là vật che chắn duy nhất toàn bộ căn phòng, móng tay sặc sỡ được tô bằng thứ nước sơn rẻ tiền đang vén tấm vải đó ra.
1 bé gái với đôi mắt màu xanh bước ra ngoài tấm vải hoa, sau lưng cô bé là một cậu bé với mái tóc xoăn vàng.
Bọn chúng vượt qua 2 người đang nửa ôm nửa kéo lấy nhaụ Lúc tấm vải hoa rơi xuống cũng là lúc câu từ lả lơi của người đàn ông với người phụ nữ vang lên.
Sau khi trao đổi ánh mắt với nhau, 2 đứa bé bước nhanh ra ngoài.
Trên khắp các con phố, chúng đều nhìn thấy có rất nhiều đứa trẻ vừa bước ra khỏi cửa giống như mình.
Càng về đêm, lại càng có thêm nhiều đứa trẻ giống như bọn chúng, tất cả đều đứng đầy trên các con phố rực rỡ ánh đèn neon.
Bọn chúng tụ tập lại với nhau, thảo luận tìm nơi để chơi, đêm vẫn còn rất dài, và rèm cửa căn phòng thuê của mẹ con chúng