Chương 2
vẫn sẽ được kéo lên bởi những người đàn ông khác nhau, người thứ nhất, người thứ hai, người thứ ba và người thứ tư...
Khi bạn hỏi những đứa trẻ này, rằng cha của chúng đâu, bạn sẽ chẳng thể nào nhận được câu trả lời.
Đơn giản thôi, bởi hầu hết đám trẻ con ở đây chưa bao giờ gặp được cái người có tên gọi là cha ấy.
Từ lúc chúng có mặt trên đời, đây cũng chẳng là điều đáng quan tâm đối với chúng.
Điều khiến chúng quan tâm hơn cả, chính là, liệu mẹ của chúng có kiếm đủ tiền, để có thể trả tiền thuê nhà vào tháng tới hay không ?
Và 1 khi không đủ tiền thuê nhà, bọn họ sẽ phải chuyển đến sống tại một nơi, nơi đó có tên gọi là khu mở rộng Hadrian, theo người ta nói đó một khu bán công khai, nếu muốn sống tại đó, bọn họ chỉ cần trả một khoản phí nhỏ vào mỗi tháng.
Khu mở rộng Hadrian kia nằm không xa trung tâm thành phố bao nhiêu, nhưng nơi đó lại khác xa những gì họ đã tưởng tượng.
Toàn bộ khu vực đó khắp nơi đều ngập trong rác, đủ các loại rác, từng đống, từng đống chất cao như núi, ngay cả cống nước thải cũng ngập đầy rác thải hôi thối, an ninh thì quá tệ, nước dùng cho sinh hoạt thì đục ngàu, bao nhiêu đó cũng đủ làm cho mọi người chùn bước.
Từ trên nhìn xuống, khu mở rộng Hadrian giống như những miếng đậu phụ, từng mái nhà san sát nhau, toàn bộ chúng được lợp bằng những tấm tôn gỉ sét.
"Môi trường đầy thách thức giới hạn sống của con người" đó là câu nói mà mọi người nhất trí dành tặng nơi này .
Khu mở rộng Hadrian một buổi trưa cuối tháng Sáu, mặt trời nóng như thiêu như đốt, một cậu bé với đôi chân trần đang chạy như bay qua từng con đường nhỏ xíu lồi lõm.
Mãi lâu sau, nó dừng lại thở hổn hển trước một căn nhà có mái lợp màu xanh lá ở phía cuối con đường.
Ngôi nhà được lợp bằng miếng tôn màu xanh lá cây, màu sắc khác biệt duy nhất tại nơi này.
Màu sắc tấm lợp càng làm nó nổi bật hơn giữa những hàng tôn gỉ sét tăm tối xung quanh, vào lúc bất ngờ bạn nhìn thấy nó, trước mắt bạn như hiện một khoảng xanh lá cây mát mắt đến bất ngờ.
Trên trán, từng giọt mồ hôi đang túa ra giống như những hạt đậu, giơ tay gạt qua loa chúng, cậu bé đi một vòng xung quanh ngôi nhà, rồi nó thấy, tất cả cửa trước hay cửa sổ đều được đóng kín mít.
Đi về phía cửa sổ của căn nhà, nó dùng hết lực tay đập mạnh lên.
Cất giọng nói nghẹn ngào đầy nước mắt "Anh Lễ An, người ta mang chị Taya đi mất rồi anh Lễ An, anh nhanh đi cứu chị ấy với".
Từng câu, từng câu lặp đi lặp lại đầy nghẹn ngào, theo sau câu nói đó thì lực vỗ vào cánh cửa lại mỗi lúc một nhỏ dần đi.
Vậy mà, mấy cánh cửa vẫn cứ đóng chặt.
Nhưng, ngay lúc này, có 1 cánh cửa phía trên cao sát lớp tôn màu xanh hơi mở ra, có một vật màu đen bay ra, vật đó giống như 1 miếng giẻ lau, miếng giẻ đó rơi xuống ngay sát chân nó, tò mò mở ra, sợ hãi giật mình khi thấy một con chuột được bọc bên trong.
Đây chắc chắn là lời cảnh cáo dành cho nó Biến đi đừng làm ảnh hưởng đến giờ nghỉ trưa của tao Bàn tay thõng xuống, nó kéo vạt áo phông lên xoa loạn xạ vào mặt.
Mồ hôi cùng nước mắt trên mặt đã được lau khô, từ bên trong túi áo phông, rơi