Chương 10
đã mất, trên đó còn có lời chúc phúc của Chúa..." Đây chắc hẳn là lần đầu tiên, Lê Dĩ Luân được thấy em gái mình còn biết dựa vào lý lẽ để mà tranh cãi với mình, thực ra đó cũng coi là một chuyện tốt, bởi nhìn nét mặt của anh cũng đã thể hiện anh dường như bị thuyết phục rồi, nhưng anh vẫn quay sang Mạch Chí Cao hỏi diễn biến tiếp theo của sự việc.
Sau khi Lê Bảo Châu giao 10.000 đôla cho người quản lý câu lạc bộ Las Vegas kia, đã nhiều lần nhấn mạnh, sinh nhật của cô nàng sẽ không mời thêm một ai khác, mà chỉ có hai người bọn họ, cậu thanh niên đó chỉ cần hát bài hát mừng sinh nhật là sẽ nhận được toàn bộ số tiền này từ tay người quản lý của câu lạc bộ.
Giao tiền xong, người quản lý đó còn thề thốt hứa hẹn đủ điều là sẽ giúp đỡ hết sức mình.
Vậy mà cách ngày đã giao hẹn Lê Bảo Châu lại không thể liên lạc được với người quản lý đó, cô nàng cố gắng mấy cũng không thể gặp mặt người mình thích được, không còn cách nào khác thẹn quá hoá giận, nên đã thuê người từ công ty an ninh Manila, rồi thông qua những người này để tìm hiểu ngọn nguồn của vấn đề.
Trong miệng của những người phụ nữ, cô được biết thiên thần còn có tên gọi khác là Ôn Lễ An, hiện đang sống tại khu mở rộng Hadrian, cô nàng còn được biết, dạo gần đây anh ta thường hay đi cùng một cô gái có tên là Taya cũng là người được sinh ra và lớn lên tại Angel City.
Những đứa trẻ trong khu mở rộng Hadrian còn nói, chúng đã nhìn thấy Ôn Lễ An và Taya ở cùng với nhau vài lần vào ban đêm.
Nói về hành động của Lê Bảo Châu khi mang cô gái tên Taya đến khu nghỉ dưỡng Clark cũng là do cô ấy nhìn thấy tấm hình mà mấy người đàn ông kia mang đến cho cô nàng xem, họ còn nói tấm hình đó đã được Ôn Lễ An cất cẩn thận vào trong ví.
Khi tấm hình đó xuất hiện trên tay Lê Bảo Châu, là lúc biểu hiện trên mặt của Lê Bảo Châu tràn đầy dáng vẻ mất mát cùng đau lòng.
Tấm hình kia chụp về một lễ hội diễn ra trên phố, trong ánh hoàng hôn, cả nam và nữ đều mặc quần áo truyền thống, có hàng trăm ngọn nến được thắp sáng xung quanh giữa quảng trường, nam thanh nữ tú đứng quay lưng về phía ánh nến, vai kề vai, ảnh chụp đã dừng đúng vào khoảng khắc lung linh tuyệt đẹp đó.
Thác nước bên góc trái biến những ngọn đèn hoa đăng trên đầu thành những chiếc cầu vồng rực rỡ, ánh sáng của chúng hắt xuống làm khuôn mặt của chàng trai trong ảnh như ẩn như hiện, cô gái với khuôn mặt trái xoan đứng sóng vai cùng chàng trai trong khung cảnh của ánh sáng tươi đẹp sinh động đó.
Tấm hình được để cẩn thận trong ví Ôn Lễ An, tất cả đều không cần nói cũng hiểụ Khi người quản lý câu lạc bộ rời đi, thở dài ra một hơi, sắc mặt Lê Dĩ Luân trầm xuống "Cho nên em?
Yêu cầu cô ta buộc phải ký giấy chia tay Nếu không thì sẽ ném cô ta xuống biển làm mồi cho cá" Hốc mắt Lê Bảo Châu đong đầy nước, trong lời chất vấn của anh trai cực lực lắc đầu, nên nước mắt từ khoé mắt cứ thể mà rơi xuống "Không phải ...em ...em chỉ muốn...
chỉ muốn cùng anh ấy trải qua sinh nhật của mình.
Anh hai Em thực sự bị thu hút bởi giọng hát của anh ấy.
Ngày đó...
khi em và Mạch Chí