⬅ Trước Tiếp ➡

Cao ở trên phố, cũng không biết giọng hát đó đến từ đâụ..
sau đó...
em chỉ..." " Bảo Châú Lê Dĩ Luân cố gắng hạ thấp giọng của mình xuống " Đừng náo loạn " " Sau đó, em chỉ mở cửa câu lạc bộ, tìm một phòng rồi lại một phòng.
Tiếp đó...
tiếp đó, em nhìn thấy anh ấy Anh hai...
" càng nói nước mắt càng rơi nhiều đến nỗi dường như đã thật sự mất kiểm soát.
Lê Bảo Châu và Lê Dĩ Luân chênh nhau 13 tuổi.
Vì lý do đó nên anh cũng rất quan tâm để ý đến cô em gái này.
Có thể nói con gái của Lê gia nghìn vạn sự cưng chiều một đời đều tập chung hết lên mình nó.
May mắn là cô em gái của anh cũng không vì được sủng ái mà kiêu ngạo.
Ước chừng sự việc phát sinh trước mắt cũng là lần đầu tiên Lê Bảo Châu gặp phải.
Tốt thôi Tốt thôi Coi như đây là một trò chơi mà tất cả các anh trai của nhiều gia đình khác đều đã từng chơi một đôi lần cùng với em gái của mình.
Gọi người đem cô gái có tên Taya mang đến giữa sân tập, nhìn hai cánh tay cô gái đó đang bị trói ngược về phía sau, nhưng quần áo tóc tai lại rất gọn gàng, khuôn mặt sạch sẽ cũng không có vấn đề gì, nhìn như vậy lại cảm thấy, đây giống như một tình nguyện viên tạm thời được tuyển dụng để tham gia bài diễn tập chống khủng bố vậy.
Nhưng vừa mới xuất hiện, cô gái đó đã nhanh chóng đảo khách thành chủ, biến từ bị động thành chủ động.
Hành động thế này lại rất giống với hình ảnh của những người phụ nữ sống tại Angel City "Chúng tôi không có gì, nên chúng tôi không sợ bất cứ điều gì" Cô gái này lại còn rất thông minh, chỉ sau vài ánh nhìn đã đưa ra kết luận.
"Có phải cô cũng đã bị Ôn Lễ An mê hoặc ?", "Hay cô cảm thấy mùi dầu máy trên quần áo Ôn Lễ An đang mặc có sức quyến rũ hơn nước hoa trên người những chàng trai vây quanh cô" trên mặt cô gái kia dường như thể hiện sự hả hê khi nhìn người khác gặp hoạ.
"Con gái giống như cô tôi đã gặp không ít rồi".
Ngữ khí hùng hổ doạ người của cô gái đó khiến lỗ tai Lê Dĩ Luân thực sự rất không thoải mái.
Anh đang suy nghĩ có nên hay không dùng băng dính bịt kín miệng cô ta lại.
Còn cô em gái của anh, Lê Bảo Châu người không có sở trường về việc cãi lộn như dân chợ búa đánh đá, thì chỉ biết bối rối đứng yên.
Cô gái kia cái miệng thì vẫn cứ nói mãi không ngừng "Các người tốt nhất lúc 5 giờ đem tôi trở về, 5 rưỡi tôi còn phải về nấu cơm tối.
Mẹ tôi hôm nay vào thành phố mua sắm, không có ai nấu cơm cho em tôi.
Cửa hàng tạp hoá của gia đình không đủ tiền thuê nhân viên, vì thế mỗi lần mẹ tôi mua sắm trở về thì chắc chắn có rất nhiều việc cần làm.
Tôi còn phải đem hàng hoá giao cho khách đúng hẹn, nếụ.." Cuộn băng dính cách tay của Lê Dĩ Luân anh không xa, bàn tay vừa chạm vào cuộn băng dính, thì một âm thanh giòn tan vang lên, anh nhìn thấy cô gái đó đã đột ngột ngã xuống.
Trên khuôn mặt cô ấy in mấy ngón tay của người bảo an Manila, cái tát kia chắc hẳn rất đau, vì nó đã làm miệng của cô ta rỉ máụ Tiếng nói đã ngừng hẳn, nhưng người chủ mưu của vụ bắt cóc lại không thoải mái cho lắm, đứng không được ngồi cũng không xong, đắn


⬅ Trước Tiếp ➡