⬅ Trước Tiếp ➡

Luân nhún vai.
Ánh mắt lại một lần nữa nhẹ lướt qua Lương Tuyết rồi dừng trên mặt Ôn Lễ An.
" Mười phút trước, người yêu anh trai cậu, tin rằng cậu chắc chắn sẽ không xuất hiện.
Cậu nên biết rằng, việc được em gái tôi mời tham dự vào tiệc sinh nhật của nó, đó là một sự may mắn.
Tôi cũng không yên tâm về nó, tôi bây giờ cũng không còn ở cái độ tuổi như nó để mà khi không vừa ý điều gì lại kêu gào đòi tuyệt thực.
Hiện tại, tôi cũng đã quên cái cảm giác cái bụng rỗng trong 60 giờ đồng hồ rồi, mà tôi chỉ nhận thức được rằng kiêu ngạo sẽ không có bánh mì để mà ăn thôi" .
Ôn Lễ An lộ ra nụ cười đầu tiên của mình kể từ khi xuất hiện.
Hàm răng đều đặn trắng tinh, cùng ánh mắt trong veo có thần, nó càng đặc biệt hơn khi người thể hiện là một anh chàng sạch sẽ sáng sủa.
" Đây không phải kiêu ngạo hay không" cậu ta di chuyển một vài bước chân về bên trái, rồi đứng đối diện với em gái của anh.
" Bạn thích giọng hát của tôi sao?
Loại cảm giác này tôi thay bạn lý giải, khi thanh âm yêu thích kết hợp với hình ảnh trên sân khấu, nó tạo ra hiệu ứng khác nhau, mỗi một khoảnh khắc sẽ khiến người ta sinh ra một ý niệm, trong suy nghĩ của bạn một trong hai điều đó không thể thiếu ...
" " Giả dụ cái gọi là âm thanh yêu thích kết hợp với hình ảnh cũng không có gì mới lạ, hay giả dụ hình ảnh đó kết hợp cùng âm giọng phổ thông nhạt nhẽo, thì cô cũng không mù quáng mà đem từng chồng tiền mặt giao cho người không quen biết từ trước tới nay.
Bởi do nền giáo dục cô tiếp nhận từ khi còn nhỏ đến lớn, không cho phép làm những điều vô nghĩa, càng đừng nói đến việc bắt bớ đe doạ." " Tôi ..." Lê Bảo Châu nhìn Ôn Lễ An rồi lại quay sang nhìn Mạch Chí Cao, cuối cùng cụp mặt xuống.
" Nếu tôi nói, tôi chỉ là không muốn tạt nước lạnh vào bữa tiệc sinh nhật của cô mà thôi" " Tại sao...
cậu lại nói vậy?" Lê Bảo Châu ngẩng đầu lên.
" Hay là tôi hát cho cô nghe một đoạn nhạc nhé " Lê Bảo Châu gần như mơ hồ.
Lê Dĩ Luân đại khái đoán được chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Điều này rất phổ biến trong lĩnh vực giải trí, do rất khó gặp được một người có khuôn mặt đẹp kèm theo giọng hát hay.
Chạy theo lợi nhuận những người quản lý sẽ gian dối, đơn giản như bỡn.
Người có khuôn mặt đẹp sẽ đứng trên sân khấu mấp máy môi, còn giọng hát hay thực sự đứng sau cánh gà, người ta gọi đó là " hát nhép".
Quả nhiên, sau khi Ôn Lễ An hát lại đoạn nhạc, Lê Bảo Châu đứng ngây ra như phỗng.
Cậu ta có giọng nói tương đối dễ nghe, nhưng kỹ năng ca hát kết hợp với cảm thụ tiết tấu thì, thật sự làm người khác không dám khen tặng.
Ánh mắt lại lần nữa vô thức nhìn đến cô gái tên Lương Tuyết.
Cô gái đó đứng cách Ôn Lễ An không xa, chỉ khoảng năm bước chân, khuôn mặt trắng tinh không còn biểu hiện sự đáng thương nữa, thay vào đó bày ra biểu cảm, tất cả sự việc phát sinh xung quanh không liên quan.
" Rốt cuộc khuôn mặt đó tươi cười rạng rỡ, thì sẽ trông như thế nào đây?" Đó là ý nghĩ bất chợt xuất hiện, ngay đến bản thân anh còn không thể nói rõ được.
Thở dài, rồi tự nhủ bây giờ không phải lúc đi


⬅ Trước Tiếp ➡