Chương 19
họ.
Nói những câu nói họ thích nghe, thậm chí họ còn muốn tôi lên giường với họ.
Đây là việc làm khiến cho tôi khó chịu, mức độ khó chịu đó còn vượt xa cả mùi dầu máy, thối tha hôi hám" " Nếu còn chưa tin, thì tôi đề nghị các người nên báo cảnh sát.
Chỉ cần mấy người chịu mất một chút tiền, thì nhóm cảnh sát nơi đây sẽ làm việc có hiệu quả hơn ".
Ôn Lễ An tiếp tục lần thứ 4 nhìn đồng hồ treo tường, dừng một chút " Hôm trước, tôi nghe thấy một chuyện, người quản lý câu lạc bộ chỗ tôi làm đã gửi đơn xin từ chức.
Có người nói, anh ta đột nhiên may mắn nhận được một khoản tiền lớn.
Hy vọng điều tôi nói có thể trở thành manh mối tìm lại khoản tiền của mấy người." Nói xong, Ôn Lễ An kéo tay cậu bé đi về phía Taya.
Nhìn ánh mắt cầu xin của em gái, Lê Dĩ Luân cũng chỉ còn cách bày ra dáng điệu một người anh trai tốt, dùng ánh mắt chỉ thị cho ba nhân viên an ninh đứng chắn trước mặt Ôn Lễ An.
Thời điểm này đây, Lê Dĩ Luân cảm thấy bất ngờ, một cảm giác ưu việt xuất phát từ thân phận của chính anh ta mang đến.
Cậu thiếu niên đó xem ra cũng chỉ là cậu nhóc đang học việc sửa xe, chưa đến 20 tuổi đầu mà thôi.
Ánh mắt anh lơ đãng nhìn sang bên trái, cô gái có tên Lương Tuyết vẫn đứng đó.
Người cũng như tên, rất phù hợp.
Tương tự như người tên Mai, sẽ khiến cho người nghe liên tưởng đến hình dáng mạnh mẽ kiên cường.
Ừm tên người con gái đó rốt cục đã được anh tưởng tượng ra một hình ảnh mới Tuyết tại vùng cực lạnh, sinh vật sống dưới đáy biển sâu, trông rất bình thường, nhưng dưới lớp da lại có những thớ thịt trắng tinh như tuyết.
Anh cũng không hiểu, vì cái gì, mà ngày hôm đó đặc biệt muốn thưởng thức sự ưu việt của bản thân.
Để rồi ánh mắt như có như không vô tình tìm kiếm bóng hình của cô gái đó.
Đến khi không kịp đề phòng bản thân đã rơi vào sóng mắt mênh mông đó.
Nên anh chỉ có thể lý giải rằng Hoá ra bản thân mình lại có ấn tượng tốt đối với người con gái mong manh yếu ớt đến như vậy.
Cũng muốn thể hiện khả năng bản thân thật nổi bật trước mặt cô gái đó.
Ba người đàn ông đứng chắn giữa Ôn Lễ An và cô gái tên Taya, vững chắc như bức tường lửa.
Khuôn mặt của Ôn Lễ An cũng không thể hiện bất kỳ cảm xúc gì.
Trái lại, cậu bé đi cùng lại đang dùng nắm đấm, đấm lên một trong ba người đàn ông ngay khi họ kéo cô gái tên Lương Tuyết lại.
" Chúng tôi không bận tâm số tiền đó đã đi đâu, nhưng..." Lê Dĩ Luân cảm thấy không thoải mái khi nhìn Lê Bảo Châu như vậy.
Mang em gái mình tiến lại gần Ôn Lễ An " Bảo Châu nhà chúng tôi đã nói rồi, chỉ cần cậu tham dự sinh nhật của nó.
Tôi không quan tâm việc cậu có sẵn lòng hay không.
Cậu cũng đã biết, ở nơi đây chỉ cần có tiền, từ cảnh sát, đến công chức, và còn cả những tên côn đồ.
Tôi sợ rằng nếu cậu không bằng lòng, thì bảo đảm, rắc rối sẽ không ngừng tìm đến, không chỉ mình cậu mà còn có người thân và bạn bè của cậú " Anh chắc chắn 100% tôi sẽ xuất hiện trong bữa tiệc sinh nhật em gái anh?" Ôn Lễ An quay mặt lại hỏi.
" Tôi nghĩ không ra lý do gì để cậu có thể từ chối" Lê Dĩ